Thoáng cảm xúc!!!

Lại để nơi yêu thương này phủ bụi mờ rồi…

Dạo này nhiều sự  kiện quá…

Cảm xúc của ta cứ nhẹ như  nước trôi dập dềnh và vô định…

Sn HSY, 3 ngày diễn ở Bảo tàng, lại bắt đầu đi học, lại bỏ học đi chơi, lại tiếp tục cuộc chơi của ta…

Chia ly, kỷ niệm… Thời gian trôi… Xót…

Xem clip Quạ làm, nghe It’s You… Khóc… xúc động…

Làm nhảm trong cảm xúc…

Credit: zemotion

Credit: zemotion

Thu về rồi, cả trời xám bạc… Me thích…

Khi gió lạnh về là một cái xiết tay cũng đủ làm ấm cả trái tim, một ánh nhìn đủ làm rực sáng cả không gian, nhiều cái một thôi nhưng đủ lưu giữ mãi mãi trong tiềm thức…

Ta nhớ… ta nhớ… cảm giác xa xưa ấy…

Ta đi tìm lại Ta…

Nỗi nhớ và yêu thương ơi! Lại đây nào…

Khao khát ơi! Khe khẽ thôi…

Lạnh giá ơi! Chạm thật nhẹ, thấm thật êm và dịu ngọt nhé!

Nồng nàn lại đến rồi! Ta đi hưởng thụ thôi…

Dù rằng ngoài kia còn vô vàn vộn vã, những nhỏ nhen, những đam mê cuồng dại… nhưng ta ơi từ từ  thôi nhé!

Bỗng nhiên muốn có gì đó để sưởi ấm…

Giờ ta bỗng thấy yêu đời lạ…

Ta có những hạt mầm gieo xuống giờ đang ra quả ngọt…

Nào hưởng thụ… cuộc đời ưu đãi ta…

Đăng trong: on Tháng Mười 2, 2009 at 00:58  Phản hồi (1)  
Tags: , ,

Rain

Lại viết vào một đêm mưa nữa, lại nghe mưa, lại viết đêm mưa…

Credit: BartoZ

Credit: BartoZ

Kẻ bước trong cuộc đời, xúc cảm chỉ là thoáng qua…

Trong một thoáng nghe tiếng nhạc mưa thấy bình yên quá…

Đêm mưa nào cũng mang nhiều cảm xúc như thế, nhưng có vẻ như  chẳng thể lột tả hết tất cả những xúc cảm lúc này của ta…

Tiếng mưa âm vọng hoà cũng bản tình ca ta đang nghe cứ như thể là tiếng giọt nước mắt người thiếu nữ ấy thổn thức vì tình cảm của mình…

Cả căn phòng ngập trong tiếng mưa, tiếng nhạc và tiếng lòng của ta…

Quả thực dạo này ta sống rất mất cảm giác… Bị chai lỳ tình cảm, bị nuốt mất cảm xúc…

Bỗng thấy hoang mang quá, như là kẻ sống thực vật vậy cứ tiếp nhận thông tin, xử lý, kết thúc giao dịch… Trở lại trạng thái khởi động…

Lảm nhảm, lảm nhảm…

Mới có lại cái cảm giác ứa nước mắt mà không kiềm chế được… Tự mừng cho ta vì đó có nghĩa ta hẵng còn đang tồn tại đây…

Tình cảm của con người thật là thứ trói buộc đáng sợ nhất trên thế gian…

Rút cuộc ta cần gì, rút cuộc ta phải làm sao…

Ta chưa bao giờ muốn ràng buộc bất cứ ai vầy đồng nghĩa với việc ta cũng không muốn bị ràng buộc…

Thực lòng mà nói ta vốn là kẻ sợ yêu…

Ai đó muốn ta rời xa họ hay thể hiện họ yêu ta, muốn ràng buộc ta *cười cười* chắc chắn ta sẽ chạy trốn khỏi người đó ngay…

Ta cũng chẳng thể hiểu được mình nữa…

Sợ và khao khát là hai mặt cảm xúc rất mâu thuẫn biện chứng…

Ta sợ nhưng ta khao khát muốn biết tại sao ta lại sợ…

Điều làm ta cảm thấy bất an nhất trên thế gian này là ta sợ mà không biết vì sao ta sợ…

Nhưng điều đó thật mâu thuẫn…

Mâu thuẫn như chính ta vậy…

“Lặng” từ đó chính xác là cảm xúc của ta lúc này…

Không có gì khai mở, không có thủ thỉ nhỏ to, không có gì làm ta để tâm tới, ta chỉ đơn giản cứ xuôi bước chân đi và bước và bước và bước…

Đăng trong: on Tháng Chín 16, 2009 at 00:19  Phản hồi (3)  
Tags: ,

Âm đức, hồng phúc và phận đàn bà!!!

Phải nói sao để mà giải thích về cái tiêu đề đây…

Credit: Villesgodgirl

Credit: Villesgodgirl

Mọi điều xuất phát  từ bữa cơm ấy…

Con gái đi lấy chồng như bát nước đổ đi…

Tốt phúc thì được người tử tế, tệ kiếp tu thì theo kẻ mặt người…

Tam tòng tứ đức: Ở nhà tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử… Rồi thì: Công, dung, ngôn, hạnh

Cả đời phận người đàn bà phải đi tòng (hay là đi đầy cả đời)…

Người đó bảo người đàn bà đã theo nhà chồng thì vong nhà ngoại vào mà thăm con thăm cháu phải xin phép nhà nội…

Vả chẳng vong nhà nội đến đất nhà ngoại thì không phải xin phép chăng…

Rồi thì sống với nhau hơn nửa đời người rồi mà về nhà tảo mộ cha còn bị cho là “dâu không hiền, con không thảo” trong khi hơn nửa đời người đàn bà ấy có được ăn cái rằm thắng bảy nào với nhà ngoại từ  khi lấy Người.

Ôi thì đã là người đàn bà của Người thì phải làm ôsin cho Người chọn kiếp thì mới tạo âm đức tốt thì họ ngoại mới được mở mặt…

Vậy ra họ ngoại chỉ có mỗi người đàn bà đó, à ratrách nhiệm của người đàn bà đi lấy chồng là tích âm đức cho họ nhà mình…

Chứ không phải sống cho mình, cho con cái mình, cho người mình chót lấy…

Vậy tự hỏi lòng quy chuẩn để tạo ra cái âm đức, hồng phúc ấy là ở đâu???

Phải sống sao khi mà mình hỏi người đó nếu con gái người đó sau này có đi lấy chồng thấy cha ốm, mẹ đau mà chồng ko cho về thăm nom, tận hiếu thì Người đó thấy sao…

Câu trả lời là: đã bắt thế là phải thế *cười cười*

Và lòng tự hỏi rút cuộc thì trong mắt Người: vợ, con và cái thứ  mà Người đã và đang cư ngụ là gì thế?

Xót đến đắng lòng khi nghe thế, nhìn thế và đau thế…

Có ai phải sống trong căn nhà có Người thế…

Đến bao giờ mới người đàn bà mới tích đủ âm đức và hồng phúc để mà không phải đi tòng nữa…

Đến bao giờ người đàn bà mới có thể sống cho mình thế…

Đến bao giờ thì người đàn bà mới thực sự được coi trọng đây…

Đến bao giờ thì Ta mới muốn trở thành người đàn bà của ai đó khi mà Ta đã mệt thế này… Khóc!!!

ký sự tuần

thực là bực mìn quá sao mà mãi mới vào được wordpress thế…

À một tuần qua rùi, thứ 7 rùi

Một tuần làm việc bình thường của mình…

Credit: iNeedchemicalx1

Credit: iNeedchemicalx1

Không quá ham hố, không nhiều biến động, không điên thất thường…

Nói chung là bình yên phẳng lặng…

Tuy trong long hãy còn những gợn lăn tăn của đủ thứ trăng trời, cá nước nhưng mà ta mặc kệ cứ thêng thang mãi…

Này thi đi xem phim, này thì đi tăng cường, này thì thiền trà, này thì chia sẻ yêu thương…

Hữu duyên gặp lại người cũ, hữu duyên kết thêm bạn bè…

Biến động làm ta bứt dứt, biến động làm ta xao nhãng, biến động làm ta trân trọng những gì đã qua…

Một tuần không quá bình lặng cũng chẳng sóng vỗ…

Ta đi thiền trà… ta thấy nhẹ nhàng và bình yên lạ…

Gặp bạn bè nói dăm ba câu truyện…

Thực hiện hiện ý định của mình…

Đi học ghita nào…

Thôi cứ  bình yên thế nhé… để ta có thể đừng đau, để ta có thể thôi nghĩ quẩn, để ta lại bình yên vô vọng như ngày ấy…

Bao giờ cho đến ngày xưa ấy…

Đăng trong: on Tháng Tám 2, 2009 at 00:00  Phản hồi (1)  
Tags:

Cung Bò Cạp(24/10 – 22/11)

Credit: chilb

Credit: chilb

Từ 24/10 đến 22/11 mặt trời đi qua chòm Scorpio – nghĩa là Bò Cạp. Trong các từ điển bách khoa, Bò Cạp được mô tả như sau: loài động vật chân đốt sống về đêm, có khả năng làm tê liệt con mồi bằng chất độc chứa ở chiếc đuôi dài và cong được sử dụng như một phương tiện tấn công cũng như phòng thủ.

Người sinh cung Bò Cạp có thể rất khác nhau. Nhưng có một đặc điểm khiến họ không thể lẫn với ai khác. Đó là đôi mắt. Không quan trọng sắc màu – xám, xanh, nâu hay đen – đôi mắt của Scorpio có một sức mạnh thôi miên. Trước cái nhìn của họ, người ta thấy lúng túng, muốn nhìn tránh đi. Đôi mắt Bò Cạp xuyên thấu tâm hồn bạn.

Trong giọng nói của Scorpio, không quan trọng thanh trầm hay mạnh nhẹ, bạn cũng nhận thấy một thuộc tính quan trọng: sự tự tin hiếm có. Bò Cạp không quan tâm nhận xét của người khác: những lời xúc phạm cũng như nịnh bợ trôi tuột khỏi người họ như nước đổ lên mình vịt.

Được sao Diêm vương phù trợ, Bò Cạp là những người có thể chất rất khoẻ mạnh. Họ thường có nét mặt đậm, nước da trắng, lông mày rộng. Đàn ông, tay chân có nhiều lông. Mặc dù Scorpio có vẻ ngoài lạnh lùng, bạn đừng nhầm: bên trong vẻ ngoài không lay chuyển đó ẩn giấu một tính cách rất cuồng nhiệt.

Scorpio biết cách làm chủ cảm xúc, đến nỗi bạn không thể đọc được gì trên nét mặt của họ. Đó là khuôn mặt lạnh lùng như những pho tượng cẩm thạch. Bạn không bao giờ thấy trên mặt họ sự xúc động hay bối rối. Bò Cạp không hay cười, nhưng đó là những nụ cười chân thành.

Scorpio sống rất thật, căm thù sự dối trá, giả tạo, và không bao giờ hạ mình xu nịnh. Nếu bạn thực sự muốn biết mình đáng giá bao nhiêu, hãy hỏi Scorpio. Nếu người đó nói rằng bạn có giọng hát hay, bạn có thể mạnh dạn thử nghiệp ca sĩ. Nếu người đó nói nụ cười của bạn tươi và đáng yêu như một đoá hoa đang nở, bạn có thể tự tin tặng cho mọi người những nụ cười của mình. Scorpio cũng sẽ rõ ràng, mạch lạc như vậy, không hề pha đường cho thuốc đỡ đắng, khi nói về những nhược điểm của bạn. Nếu bạn có đủ bản lĩnh, hãy chú ý nghe người đó để ghi nhận về bản thân. Trong lời nói đó sẽ không có một li chủ quan, thiên vị. Chính vì thế, Bò Cạp có bao nhiêu người bạn thì có bấy nhiêu kẻ thù. Bạn không gặp ai đã quen biết Bò Cạp mà không có thái độ. Mọi người xung quanh hoặc là fan nồng nhiệt, hoặc là đối thủ không khoan nhượng của Bò Cạp, nhưng cả hai loại trên đều tôn trọng anh ta.

Như đã nói, cung Hoàng đạo này bao gồm những người rất khác nhau về tính cách. Theo nhà chiêm tinh Linda Goodman, họ chia thành ba loại. Loại thứ nhất – Bò Cạp “Thuần tuý” – tàn nhẫn, thù dai, nọc độc của nó nguy hiểm đối với người xung quanh, nhất là kẻ thù. Loại thứ hai – Bò Cạp “Đại bàng” – mạnh mẽ, tự lập, sáng suốt và công bằng. Loại thứ ba có tên gọi “Thằn lằn xám” – yếu đuối, than thân trách phận mà không cố gắng tác động tích cực vào hoàn cảnh, căm thù tất cả. Như vậy, loại “Thuần tuý” hướng sức mạnh vào sự phá huỷ, loại “Đại bàng” hướng sinh lực cho sự sáng tạo, loại “Thằn lằn xám” kìm hãm nọc độc trong nội tạng, tự làm hại mình.

Điểm đặc biệt nữa của hầu hết Scorpio là sự quả cảm phi thường, thậm chí đến mức coi nhẹ cái chết. Scorpio có thể kiên cường vượt qua mọi thử thách: sự đau đớn thể xác, nghèo đói, nhục mạ của kẻ thù, sự nguy hiểm đến tính mạng. Bò Cạp đón nhận mọi đòn đau của số phận với một sự khinh bỉ ngạo mạn và lòng tin sâu sắc rằng cuối cùng nó sẽ chiến thắng trong mọi trận đấu.

Bò Cạp không bao giờ quên những gì tốt đẹp, tử tế mà người khác đã làm cho nó, và sẵn lòng đền đáp hậu hĩnh. Nhưng cũng đúng như thế, nó không bao giờ quên những xúc phạm và đòn hại mà kẻ khác đã gây ra. Tuy nhiên, mỗi loại Bò Cạp phản ứng một cách. “Đại bàng” sẽ gọi kẻ thù ra quyết đấu, và sẽ không yên lòng chừng nào địch thủ chưa gục ngã hoặc xin hàng. “Thuần tuý” sẽ lên kế hoạch tỉ mỉ để đòn trừng trị sẽ đích đáng đến nỗi kẻ địch nếu có bình phục thì cũng không dám gây chuyện một lần nữa. Còn “Thằn lằn xám” sẽ phó mặc cho trời trừng phạt kẻ thù và kiên nhẫn chờ đợi dẫu là nhiều năm, đến ngày điều đó xảy ra.

Sức khoẻ của Scorpio hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của bản thân. Người đó vừa có thể tự huỷ hoại mình bằng những ý nghĩ dằn vặt hay cay độc, xem thường hiểm nguy, vừa có thể chữa trị cho mình bằng cách tập trung sức mạnh của ý chí. Thiên nhiên ưu đãi cho Bò Cạp rất nhiều sinh lực. Họ ít khi ốm đau, nhưng nếu đã ốm thì bệnh thái thường nặng. Các bệnh thường gặp ở họ là về mũi (chảy máu cam), họng, tim, lưng, chân. Sự khinh mạn đối với các nguy hiểm gây ra không ít tai nạn cho Scorpio.

Bò Cạp quan tâm tích cực đến mọi bình diện của cuộc sống, cả những mặt sáng lẫn những mặt tối, vì vậy trong số họ có không ít cả những vị thánh cũng như tội phạm. Bò Cạp không bao giờ nhường cho kẻ khác cái mà nó đang hoặc định nắm giữ. Bò Cạp luôn giữ được sự bình tĩnh, không hoảng hốt, không cuống quít, vì biết chắc rằng hễ nó muốn điều gì thì sẽ giành được điều đó. Vì vậy Bò Cạp có một sự tự tin vô biên vào khả năng của bản thân.

Sự ham mê tìm hiểu những bí mật của thiên nhiên và sự tồn tại của con người, các vấn đề của sự sống và cái chết đã làm cho trong số Scorpio có nhiều bác sĩ, nhà điều tra hình sự, nhà văn, nhạc sĩ cũng như nghệ sĩ xuất sắc.

Sự ra đời của người sinh cung Bò Cạp hầu như luôn trùng với sự qua đời của một người trong dòng tộc, xảy ra một năm trước hoặc sau ngày sinh. Tương tự, cái chết của Bò Cạp dẫn đến sự ra đời của một thành viên mới trong gia đình một năm trước hoặc sau ngày buồn. Điều đặc biệt này chắc phải do những nguyên nhân bí hiểm tạo nên. Sinh lực của Scorpio to lớn đến nỗi cần có những năng lượng hỗ trợ mới đủ điều kiện cho nó xuất hiện trên đời. Và ngược lại, khi người đó rời sang thế giới bên kia, năng lượng được “giải phóng” ra kỳ vĩ đến nỗi đủ cho sự tạo hoá một sinh linh mới.

Đá heliotrope.
Bản chất cuồng nhiệt của Scorpio phù hợp hơn cả với đá heliotrope, có màu sắc gợi nhớ loại rượu vang đỏ thẫm phúc hậu. Kim loại biểu trưng cho Scorpio là thép – sau khi đã tôi, nó trở nên lạnh lùng, mịn màng, lấp loá, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách của cuộc đời.
Đàn bà cung Bò Cạp

Sắc đẹp của người đàn bà Scorpio mang đậm sắc thái thần bí. Đầy nữ tính, rất quyến rũ và kiêu hãnh, nhưng Scorpio có một mong muốn sâu kín: nàng ước gì mình sinh ra là đàn ông

Đàn bà Scorpio có phần xem thường những người cùng giới nữ. Nàng thấy những ai gắng sức làm đỏm làm dáng trước người yêu, tìm mọi cách giữ chồng, hoặc quá nuông chiều con cái – thật là nực cười. Bản thân nàng không đời nào hạ mình như thế. Scorpio chỉ cần nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đối diện là anh ta đã bị chinh phục.

Bò Cạp biết rõ giá trị sức hấp dẫn của mình. Nàng không bao giờ chạy nhào tới ôm choàng lấy cổ người yêu. Dáng đi của nàng sẽ từ tốn, êm ái và quyến rũ. Đáng ngạc nhiên là đàn bà Scorpio có thể nom quyến rũ kể cả khi mặc đồ bảo hộ lao động.

Đừng mong Scorpio sẽ nhìn bạn bằng cặp mắt ngoan ngoãn tận tuỵ như con mèo nhà. Đừng hy vọng nàng sẽ sướng điên lên khi bạn thì thầm vào tai nàng vài điều dịu dàng. Đáp lại những thổ lộ đó, nàng sẽ quan sát bạn bằng ánh mắt soi xét và đọc ngay được ý nghĩ. Nếu bạn không có những dự định nghiêm túc, tốt hơn hết nên tìm người khác mà tán tỉnh. Còn ở đây, đơn giản là có thể nguy hiểm.

Có một bí mật mà nhà chiêm tinh học Linda Goodman cho rằng nhiều người có thể rùng mình khi được biết. Đàn bà Bò Cạp, trong chừng mực nào đó, là một nàng phù thuỷ. Dường như có một giác quan thứ sáu giúp nàng từ cái nhìn đầu tiên nhận ra ngay người mà mình lựa chọn. Bạn chỉ có thể chịu khuất phục sự quyết rũ mê hoặc của nàng, hoặc cố mà bỏ chạy. Nhưng nên chăng?

Có thể bạn sẽ thoả lòng hãnh diện khi được một Scorpio quan tâm. Bởi vì nàng khinh thường những gã yếu đuối và hèn nhát. Scorpio thích những người đàn ông kiêu hãnh, mạnh mẽ, nam tính, thông minh và đẹp trai. Nếu nàng lựa chọn bạn thì hiển nhiên bạn có tất cả những phẩm chất kể trên. Nhìn bạn đi cùng với người phụ nữ như thế, những người xung quanh sẽ phải ghen tỵ, và trong mắt họ giá cổ phiếu của bạn tăng vô kể.

Đàn bà Bò Cạp là một tính cách vô cùng cuồng nhiệt. Bên trong nàng luôn sục sôi, trong khi vẻ ngoài thật lạnh lùng, như tượng đá. Tuy nhiên, đối với nàng từ “cuồng nhiệt” hàm nghĩa rộng hơn nhiều khái niệm mà đàn ông thường hiểu. Với họ, cuồng nhiệt chỉ liên quan đến hoan lạc yêu đương. Còn đàn bà Bò Cạp có cảm xúc mạnh mẽ như thế đối với tất cả mọi thứ xung quanh: nàng hoặc yêu cuồng nhiệt, hoặc ghét điên cuồng.

Scorpio thuộc loại người hay được người khác tin tưởng bộc bạch những điều thầm kín. Nàng không bao giờ đi mách lẻo những điều đó. Nàng cũng có thái độ như vậy với những bí mật của chính mình. Không ai được biết chúng, thậm chí kể cả chồng nàng. Còn nếu cứ cố gặng hỏi, anh ta sẽ được cho biết rằng làm thế là không nên. Trong tâm hồn của Scorpio có những góc kín không ai được vào, cho dù người đó là ai chăng nữa.

Đàn bà Scorpio đánh giá mọi người khác nhau, và cư xử với họ cũng theo cách khác nhau. Những người nàng cho là mạnh mẽ, khả kính – nàng sẽ có thiện cảm, còn những kẻ yếu kém – nàng không để mắt tới.

Nếu cảnh đời éo le không cho đạt được thành hôn mong muốn, đàn bà Scorpio sẽ yêu thương người đàn ông mình lựa chọn còn bền chặt và dịu dàng hơn cả người vợ hợp pháp của anh ta. Nàng hoàn toàn không quan tâm những người xung quanh – hàng xóm và nơi làm việc – nghĩ gì và đàm tiếu gì về chuyện của nàng. Đàn bà Bò Cạp chỉ nghe những gì chính trái tim nàng nói.

Mặc dù có cá tính rất mạnh mẽ, đàn bà Scorpio nhường cho chồng quyền lãnh đạo trong gia đình. Còn nàng sẽ đóng góp hết sức lực và nhiệt tình để giúp chàng đạt được các mục tiêu của mình.

Người vợ Scorpio không bao giờ chê trách, mắng nhiếc bạn trước mặt người ngoài, kể cả khi nàng rất không hài lòng. Nàng kìm giữ sự bực bội của mình, dành đến lúc nói chuyện phải trái giữa hai vợ chồng. Còn trước mọi người, nàng luôn bảo vệ bạn.

Đàn bà Scorpio yêu say mê ngôi nhà mình ở, nó được giữ sạch sẽ, ấm cúng, và sành điệu.

Bò Cạp hay ghen bóng gió, và đa nghi. Nhưng một khi nàng biết đích thị bạn đã phản bội, sự giận dữ của nàng sẽ chẳng khác gì một vụ nổ bom. Chắc không một người đàn ông tỉnh táo nào muốn thử xem cảm giác mạnh đó ra sao.

Vì sự nghiệp của chồng, Scorpio sẵn lòng chịu đựng khó khăn. Nàng có thể cùng chồng rời bỏ ngôi nhà tiện nghi, đi đến nơi công tác xa xôi, nàng chấp nhận cắt giảm chi tiêu trong một thời gian khi thu nhập của chồng tạm ít đi nếu có hy vọng ở nơi mới chàng sẽ thành đạt nhanh hơn.

Liên quan đến ngân sách gia đình, xử sự của Scorpio không thuần nhất. Lúc thì hà tiện từng xu, lúc thì tiêu hoang kinh người. Nhưng có điều bạn cần ghi nhớ: nàng yêu thích xa hoa và tiện nghi, mà cái đó thì không rẻ tiền.

Nhờ sự tinh tường hiếm thấy, Bò Cạp dường như nhìn xuyên thấu mọi người. Những ý nghĩ của họ khó mà tránh được con mắt nàng. Vì vậy, bạn có thể yên tâm dựa vào đánh giá của nàng về người khác: nàng luôn biết chính xác, ai giá trị thế nào, và ai là kẻ ta cần đề phòng.

Bản thân rất ghen tuông, Scorpio lại không thích bị người khác ghen. Nhưng kiềm chế cảm xúc ghen nàng là vô cùng khó. Nàng xuất hiện ở đâu là tất thảy đàn ông, như theo một hiệu lệnh, đều quay đầu lại, nhìn nàng chằm chằm. Tuy nhiên bạn cũng nên nhớ lại bản thân: chẳng phải nàng cũng đã thôi miên cả bạn đúng như thế ngày nào bằng cái nhìn sâu thẳm và dáng đi lôi cuốn đó ư.

Đừng bao giờ tìm cách trả đũa Bò Cạp vì điều gì. Thế nào thì nàng cũng là người chiến thắng. Tốt hơn, nên tử tế với nàng, nàng sẽ đền đáp bạn gấp bội.

Đối với con cái, Scorpio có vẻ ngoài điềm tĩnh và lạnh lùng, nhưng chúng luôn cảm thấy được che chở an toàn. Nàng dạy chúng biết vượt qua các khó khăn và phấn đấu để đạt được các mục đích của mình. Khi các con lớn lên, nàng dạy chúng cách nhận biết bản chất con người, biết đánh giá đúng hành vi của họ. Năng khiếu của con cái sẽ được nàng phát hiện kịp thời để nhận được sự phát triển xứng đáng nhất.

Sau tất cả những điều kể trên mà bạn còn chưa quyết định được có nên cưới nàng hay không ư? Bạn quả là lạ lùng. Những người đàn bà khác, giả thử có tuyệt vời hơn gấp trăm lần, cũng chỉ là đàn bà. Riêng nàng còn biết thôi miên mê hoặc – điều mà thời nay có thể rất hữu ích đó.

 

Khà khà em họ của ta đã phát ngôn rằng đặc điển những người sinh 1511 như ta và nó là những kẻ điên bất thường… đúng quá chuẩn quá…

Đăng trong: on Tháng Bảy 28, 2009 at 01:02  Phản hồi (5)  
Tags:

Nhảm…

Ta đi tăng cường về…

Ta đang suy nghĩ là trước khi có “Yo” ta sống như thế nào…

Vẫn bình ổn thôi, vẫn những cơn điên ấy , vẫn sự cô quạnh ấy, vẫn bình yên vô vọng ấy, vẫn là ta thôi…

Vậy mà ta khi ta không thể dứt bỏ chốn ấy được…

Có phải ta quá yếu đuối quá rồi không…

Thực lòng mà nói:

Với Yo ta chỉ thích thôi chứ không đến mức cuồng loạn…

Lý do đầu tiên ta đến với Yo là vì nhạc…

Chả hiểu sau khi đi chụp ảnh tự sướng với Fox về trong cơn cuồng quay đến chỗ tập nghỉ, thế là được bồi dưỡng 45 giây đầu 10nin 07  và 3 tiếng thôi mà ta cứ như bị bò bùa ý…

Thế rùi được thấy người ta nhảy… Mắt sáng lấp lánh…

Hình ảnh người ta hẵn còn rõ lắm…

Nhảy múa mà hình như trong lòng chả vướng bận gì, thấy hân hoan lắm, thấy như được đắm mình trong nhạc vậy… nhìn mê đắm lắm và mình cũng hân hoan lây, cũng muốn thênh thang như thế vậy là quyết định được đưa ra…

Thật lòng ngẫm lại lúc đó lòng ta qúa nhiều vướng bận nên để bị mê hoặc như thế là đúng rùi… =))

Thời kỳ trăng mặt bắt đầu…

Cuồng quay trong YO, điên loạn vì YO, yêu thương bởi YO…

Đền giờ phút này ta ko còn cuồng quay nữa… không phải là tắt lửa lòng mà đơn giản nó không còn hừng hực nữa mà cần sự duy trì, cần tiếp củi không ngọn lửa đó sẽ lụi tàn…

Và có thể chắc chắn một điều rằng ta ko yêu Yo mà ta yêu thứ mà Yo mang lại cho ta….

Ta yêu nhưng con người ấy…

Khi ta đến với hội Yo cũng là một phép thử…

Phập ta bị dính tên rồi, không gỡ ra được…

Ta hạnh  phúc khi bên họ, thành thật khi sẻ chia, yêu thương khi gặp gỡ…

Ta tự hào vì con đường ta giao thoa với họ ở một khoảnh khắc, một thoáng chốc ta bước chung đường….

Trân trọng và gìn giữ, yêu thương và sẻ chia, quan tâm và học hỏi…

Giờ có những lúc ta nhói buốt…

Có lẽ ta đã quá đà trong tình cảm…

Sự hiện của ta là xuẩn ngốc…

Ok! Chung kết phải biết mình biết người nào…

Hà hà hà tự kiểm điểm mình nào…

Đăng trong: on Tháng Bảy 23, 2009 at 23:20  Phản hồi (10)  
Tags: ,

Bão lòng???

Một ngày an dưỡng…

Ta cứ hơ hững lững lờ trôi…

Ở nhà một ngày, sống như ngày xưa ấy…

Thanh thơi quá…

Ở đời có ai vô tư được đâu…

Cứ thức là lại rơi vào vòng luẩn quẩn của chính mình…

Credit: magicofpymalion

Credit: magicofpymalion

Lắm khi ta cứ phải ép mình là mình * cười cười*  liệu nói thế có điên ko???

Vẫn giữ ý định nếu ai hát cho ta bài hát ấy bằng cả trái tim thì ta sẽ yêu người ấy!!!

Ta lắm khi đưa ra quyết định chớp nhoáng nhưng ta tôn trọng và cứng đầu trong quyết định của chính mình…

Sống nhiều khi mệt đến điên nhưng cái sự điên ấy làm ta thấy thi thú khi mà tận hưởng những cái mà ta có…

Chặc nói sao nhỉ trên tầng 4 nhà ta trồng một cây lộc vừng mùa đông năm ngoái nó trơ trụi lá sang hè rồi mà vẫn cứ chỉ có mỗi cành khẳng khiu không thôi… Ta tưởng nó chết rồi (đang sướng vụ có đất trồng cây mới) thế mà mới bẵng đi vài đợt mưa mà nó đã chuyển mình thấy sợ.

Lại căng tràn nhựa sống, lại cành lá mơn man, lại hừng hực… sống

Sức sống thật tuyệt vời…

Trên cõi đời này mọi thứ đều ẩn dấu những ẩn số, ẩn dấu những sự thật mà rút cuộc thì ta phải dùng cả đời kiếm tìm và suy ngẫm, tận hưởng và nuôi dưỡng…

Và tất cả mọi điều chỉ có một sự thật, một đáp án còn những thứ còn lại chỉ là bao biện. Tất nhiên do mỗi người có cách nhìn khác nhau mà là cho sự thật ấy được hiểu theo cách khác nhau, khoác những lớp áo khác nhau do chính kiến của họ mang lại…

Con người là những cá thể lập dị trải qua những trải nghiệm mà đúc rút kinh nghiệm sống.

Nói một cách khác là đi chiến đấu càng nhiều vết thương càng nhiều kinh nghiệm thực chiến. Tuy nhiên, khi ta chấp nhận bị thương để có kinh nghiệm ấy nó đồng nghĩa với việc rằng thì là mà ta phải đối mặt với mỗi khi trái gió trở trời vết thương ấy lại đau nhức nhối…

Cũng có nghĩa ta lo sợ khi ta lại gặp phải trường hợp như thế nữa ta lần này có chọn sai, ta lần này có tạo ra vết thương mới đè lên đúng vết thương cũ không, để mà trở thành sự ám ảnh suốt cả quãng thời gian còn lại khi ta tồn tại trên cõi đời này…

Có những phút ta yếu lòng đưa ra quyết định, không dám đối diện thực tế. Nhưng trong 36 kế của binh pháp Tôn Tử thì “chuồn là thượng sách” hề hề ” tránh voi chả xấu mặt nào”… Song tất nhiên, trốn tránh cũng chẳng làm ta thoải mái hay dễ dàng gì…

Đối diện với sự thật, đối diện với bản ngã, đối diện với vết thương ấy, tự tay thoa thuốc, tự mình quyết định, tự tìm đáp án luôn là con đường đúng đắn nhất bởi lẽ dù ta có trốn đến cùng trời cuối đất thì chính bản thân ta không bao giờ có thể chạy trốn được ta…

Mọi đáp án đều nằm ở ta hết, chỉ đơn giản trong cơn mê mù mịt ta không nhìn ra đó thôi…

Rồi thì chung kết ta đang lảm nhảm gì đây…

Có kẻ bảo entry của ta khó hiểu, ta cũng thấy khó hiểu mà…

Ta viết đơn giản cho thỏa ta,

Ta viết đơn giản là những mảnh cảm xúc trong ta,

Ta viết đơn giản ta là chính ta và ta thì thích cút bắt nhắm ;)

Vậy thì rút cuộc kẻ nào hiểu được ta nếu chính ta không hiểu hết mình…

*Nhếch mép* duyên dáng đáp tạ cuộc đời nào…

Đăng trong: on Tháng Bảy 20, 2009 at 19:26  Phản hồi (10)  
Tags: ,

Phút lặng lẽ…

Một ngày bình thường lại trôi qua… âm thầm và lặng lẽ

Credit:m0thuyyku

Credit:m0thuyyku

Sáng ta đi làm… *cười cười* 

Trưa về nhà ăn cơm với mama, với bà, với thằng em giai… có canh cá chua ngon ơi là ngon. Lâu lắm rồi không có bữa cơm ấm cúng như thế…

Có lẽ do ta quá vô tâm với những người yêu thương ta…

Hôm nay ta mệt, đau đầu, sổ mũi, hắt hơi… tự dưng muốn làm nũng với ai đó, muốn vùi vào lòng mẹ, muốn dựa dẫm yếu mềm, muốn ngủ thật sâu quên hết tất cả lo toan quanh ta…

Để mà ta thanh thơi, để mà ta bình ổn, để mà yêu thương được đón nhận bằng yêu thương…

Rồi sau giấc ngủ trưa mọi cảm xúc dường như bay biến hết cả, tất cả trong ta là một khoảng lặng lạnh lẽo…

Ta lại đi làm ngoài trời nắng như đổ lửa vậy mà thấy lạnh đến xót xa…

Chiều ta đi tiễn ss Ngà cùng Haru đi ra ga, đú là chính thôi chứ người ta nặng như chì vậy…

Chỉ đơn giản là ko phải ở một mình thôi, đơn giản là ta được đi, đơn giản là thấy trong ta khuyên khuyết, một khoảng hở làm ta nhói buốt…

Chỉ trừ phi không lết đi được nữa ta mới ở nhà thôi…

Cảnh chia tay, gạt chân thật là mùi mẫn nói toạc ra mấy đứa ở lại đứa nào chả mún phi lên đi cùng đứa trên tầu…

Xong cả bọn kéo nhau ra tăng cường, lại ngồi gãi mông cụ Nin thui, dưng mà vui … Ta ốm lòi cả mắt ra rồi cấu tứ loạn cào cào hết cả lên rùi…

Ta hụt vụ du lịch đó!!! Trong thời điểm này ta thực sự thấy cần thay đổi không khí để cái đầu ta rạng ra một chút, để lòng ta thoáng thêm một chút, để ta thở sâu hơn một chút…

Thứ cảm xúc lãng bãng ấy cứ vây lấy ta…

Làm ta ngơ ngẩn, lững thững bỗng chốc vô định…

Bước cứ bước…

Đăng trong: on Tháng Bảy 18, 2009 at 23:49  Phản hồi (4)  
Tags:

Khác…

Có lẽ đêm nay lại là đêm trắng…

Trở về từ Tĩnh Gia sau hơn 36 tiếng đồng hồ…

Vui lắm, thoải mái lắm, yêu lắm những con người ấy…

Chẳng cần phải  kể dông dài làm gì, mọi người đã kể hết rùi còn đâu…

Vui lắm ý…

Khoe ảnh ta chụp cái đã nhỉ

1

2

3

4

Lòng chả tĩnh tí nào nhưng vẫn dửng dưng như thế..

But vậy mới là ta… kiểu sống của ta mà…

Ta dửng dưng vô cảm với chính nỗi đau của mình…

Thấy đau lắm mà chẳng hiểu đau ở đâu… quanh đi quẩn lại là mình tự hành hạ mình…

Nào nào đi chữa thương thôi…

Cho mình thở một tý nào…

Còi to rùi thì phải hành động chứ…

Không thể cứ tự trấn an mình mãi được…

Đêm nay bão về…

Cảm xúc hỗn độn quá…

Ngoài kia gió rít như tiếng người gào thét gọi tên người…

Trời đáp lại gió bằng cơn mưa…

Chạm vào nỗi nhớ…

Nỗi nhớ cứa vào thịt da đau nhói

Nhớ ta đã từng cứng rắn “hay ta chỉ tự hão mình”…

Nhớ ta hoài bão mơ ước nhưng giờ là bọt bóng…

Nhớ ta là ta và chỉ mình ta cô độc nhưng thật bình an…

Ta chưa hề mất đi bản ngã vậy tại sao ta lạc bước thế này…

Tự dưng thấy mình chả phải mình rồi rơi vào khủng hoảng…

Đúng là tự huyễn hoặc mình, ảo tưởng bản thân…

Cần dừng lại thôi…

Bắt đầu từ mai ta sẽ khác…

Khác…

Đăng trong: on Tháng Bảy 13, 2009 at 01:15  Phản hồi (2)  
Tags:

Youn In… In Youn???

Có gì đó nằng nặng trong lòng ta…

Credit: Everything Im Not

Credit: Everything Im Not

Xa nhau một khoảng thời gian… quả là cho ta nhiều cảm xúc, mà dạo này tâm tính của ta bất thường nữa nên càng làm ta bất ổn hơn *cười cười*

Bản thân mông lung qúa, ta cứ vô định sao ý, dính vào mớ lùng bùng…

Sáng ra ta đi làm, lại rỗi việc, ta ngồi ta luyện lại “We got married”, ta lại sao xuyến, lại cảm động bởi “Youn In” …

“Duyên phận”… Ta lan man suy nghĩ về tất cả…

Dường như mọi sự việc như thể gió thoảng mây trôi vậy mà lại như có mối dây liên kết với nhau…

Từ trước tới giờ ta vẫn tin thế vậy mà giờ đây ta sao nhẵng, có gì trong ta đổi thay… Hay ta vô tâm… Thật là ta cảm thấy ta đang chai sạn đi…

Và cái ý nghĩa câu nói cứ thấm vào ta, tan vào ta làm ta suy nghĩ mãi…

“Youn In”:  “Duyên Phận”… đảo ngược lại là “In Youn”:  “Cặp Đôi”…

Ta không dị tín, nhưng ta lại khao khát lại tự *cười cười* mình…

Trường đoạn ấy làm ta vỡ òa ra, vẫn như lần đầu xem, có thứ gì trong ta lại trỗi dạy, bưng tỉnh và nhẹ nhàng lên tiếng nhưng vang vọng và găm sâu…

Ta cố thoát ra nhưng càng ngập ngụa trong cảm giác trống rỗng và vô định…

Lắm lúc đơn giản ta chỉ muốn nằm xuống nhắm mắt và ngủ thật sâu để khi tỉnh dạy ta lại mới, lại tinh khôi, lại có thể bắt đầu tất cả cảm nhận, yêu thương, sẻ chia… tất tầt tật…

Đối với ta “Duyên phận” là “Định mệnh”, ta tự huyễn hoặc mình, tự rơi vào hố sâu của ảo tưởng và để rồi bị thương khắp mình…

Ta luôn cố để ta là kẻ chờ đợi và là người tha thứ… Giờ nhìn lại thấy đức tính ấy lắm khi như ta tự rút dao kết liễu mình… *cười lớn*

Giản đơn là ta cứ nghĩ ai cũng như ta… thênh thang lòng  mà ở đời có ai học được chữ  NGỜ

Thế là ta học cách tàn nhẫn *nhếch mép*… Nhẫn tâm… xấu xa

Chiếc hộp được mở… Ta bước ra mới hoàn toàn và đầy nghi kị…

Nào ta ơi cho đời thấy chữ  NGỜ được vít ra sao đi… Khà khà

Đăng trong: on Tháng Sáu 30, 2009 at 12:49  Phản hồi (2)  
Tags: ,
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.