Ngày trong nắng mật!!!

Một ngày đầm ấm, gió về yêu thương ve vuốt…

Một ngày trong vắt dù trưa có hơi nắng gắt cơ mà bằng lăng nở lần 2, điệp nở lần 2 ôi thời tiết đi lừa tự nhiên thế sao :)
Công việc xuôi xẻ, yêu thương ngập tràn…

Một ngày thứ 6 ngày 13 hạnh phúc…

the cherry Tree by `Gwarf

Credit: `Gwarf

Trưa định lượn lờ nhưng do sự ham hố miến gà mà bách nhục cơ đấy…

Này thì ăn nhé! Căng da bụng trùng da mắt mà ko có chỗ ngủ :( (. Thế là vật ra bàn và ôi dồi ôi nó hành tôi… Đau gân hành cốt =))

À mà phải cảm ơn ss Ngà nữa chứ!!! Cho mình trà hoa cúc :”> thích lắm ý :) thơm lắm ý… mình có đường mật hoa quả trong vắt ( mua nhầm do tưởng dấm =)) ) giờ hữu dụng rồi :) … Em cảm ơn ss lắm lắm ý.

Ồ mà lạ chưa mình uống trà hoa cúc dư thế mà vẫn tỉnh như  sáo trong khi mọi hôm uống trà xanh vẫn gật gù như  đèn cù ấy =)) Ôi lại cảm ơn ss Ngà nhiều nhiều!!!

Ngoan ngoan lao động kiếm tiền…

Chiều được gặp bé Lan đáng yêu  và Itou bựa dân yêu hai người lắm ý…

Đi mua được đồ rẻ nhé! Người bán dễ thương nhé! Rồi đi tia giầy mình thích cơ mà hứa với ss Thùy ra chỗ trường Mỹ Thuật Công Nghiệp nên dứt áo ra đó… =))

Cơ mà không tiếc vì được ăn ngô rớt răng, ngồi chờ xem bói dài cổ… :( mình ứ hữu duyên nên đến lượt bọn mình là bạn ý đưa người yêu về… Nằn nì mãi mới coi nốt cho bé Lan…

Cưỡng cầu hông được mình chờ mãi mà bạn ý hông ra… Cơ mà chẳng cảm thấy thất vọng gì… lang thang một mình  ngắm nhìn dòng người dòng đời rất là thú vị…

10h5 phút tung tẩy đi về người cứ bay bay như thể cho gì đó thoát ra…

Nhẹ nhàng lắm vừa đi vừa nghe “Believe” thấy rất bình yên vui vẻ…

Thứ 6 ngày 13 hạnh phúc… Yêu lắm trời trong, nắng mật, gió ngọt ngào e ấp…

Đăng trong: on Tháng Mười Một 13, 2009 at 23:20  Để lại phản hồi  
Tags: , ,

Linh hồn lang thang!!!

Trên trái đất này có hơn 6 tỷ con người vậy mà mỗi người vẫn chỉ là một sinh vật độc nhất trên thế gian này… Mất đi là tuyệt chủng vĩnh viễn… Sự tổ hợp ngẫu nhiên ấy mang lại điều kỳ diệu…

Chẳng phải là riêng con người chúng ta mà bất cứ  sinh vật nào cũng vậy mà thôi… Tồn tại là những cá thể độc lập và không gì có thể thay thế nổi…

Ồ vậy thì mấy thứ mình lảm nhảm trên kia thì liên quan gì đến linh hồn lang thang…

Credit: sa cool

Credit: sa cool

Chặc sao lại không nào… Ta tồn tại duy nhất và chỉ một thôi… Ta sống và chết đi mang theo khiếm khuyết của chính mình…

Ta khiếm khuyết mà… Vì khiếm khuyết mà hơn 6 tỷ con người trên trái đất này mới luôn đi tìm kiếm cái được gọi là “Hạnh phúc”… Cũng làđể lấp đầy cái khiếm khuyết ấy đấy :)

Và tất nhiên là dĩ độc trị độc rồi… Hai tầm hồn thiếu hụt gặp nhau…

Ờ hớ… giai đoạn này người trên thế gian gọi là “Yêu”…

Được chia sẻ tâm hồn với ai đó mà ta có thể mở lòng được điều đó quả thực rất hạnh phúc…

Bởi lẽ chẳng phải lúc nào hai tâm hồn đến với nhau cũng lấp đầy nhau bằng tâm hồn của họ…

Đôi khi thời gian đầu người ta cứ tưởng rằng đối phương là mảnh ghép còn lại của linh hồn họ… Nhưng thời gian trôi… đến  một ngày họ xa lạ với chính nửa mảnh ghép kia…

Khi mà ngồi với nhau… nhìn vào mắt nhau lãnh cảm và xa cách đến sợ hãi… Họ cứ cho rằng đối phương đã thay đổi… Ôi nhưng ko bản chất con người vẫn vị kỷ thế… Vẫn có những miền mà bất cứ  người khác không thể chạm vào… Đồng nghĩa với việc linh hồn khiếm khuyết không thể lấp đầy…

Ôi những kẻ yêu nhau đừng bức xúc vội… Tất nhiên là khi linh hồn tìm được nửa kia còn lại thì không còn gì hạnh phúc bằng… OK

Hai linh hồn lấp đầy được nhau… Khao khát được nhập vào làm một… Khao khát được cả vũ trụ này thừa nhận chúng tôi là linh hồn hoàn hảo rồi nhé!!!

Ôi yêu thương trên thế gian thật nồng nàn và bạo liệt!!!

Ta khâm phục quá!!!

Ồ những ta nhìn xa hơn tý tý…

Kết quả của việc sát nhập linh hồn ấy là gì nào…

Một linh hồn khiếm khuyết ra đời…

Hai linh hồn khiếm khuyết ra đời…

Rồi tiếp nữa chứ nhỉ hàng vạn linh hồn khiếm khuyết nữa ra đời để tiếp tục công cuộc tìm kiếm của chính họ…

Quay lại nào…

Sự hoà hợp của hai linh hồn để khai mãn ra một linh hồn khiếm khuyết sao???

Và rồi hai linh hồn ở bên nhau có mãi duy trì được lửa yêu không…

Người mà luôn là sinh vật tham lam và yếu đuối…

Dục vọng và ham muốn luôn cháy dữ dội trong chính họ…

Nực cười thay là họ đến với nhau vì khiếm khuyết này là sự  thừa thãi của người kia để rồi vì những điều người kia có lại nảy sinh ra mâu thuẫn…

Ôi cuộc đời thật muôn màu…

Bạn có bao giờ cảm thấy lạc lõng ngay khi bên cạnh người mình yêu thương không???

Bạn có bao giờ cảm thấy mệt mỏi và kiệt quệ rồi cảm thấy bất lực khi mà thấy cả thế gian chẳng thể hiểu bạn???

Bạn đã từng bơ vơ, đã từng để tâm hồn đi hoang trong cõi mộng để rồi chợt tỉnh mà vẫn thấy mình trong u mê không???

Đăng trong: on Tháng Mười 9, 2009 at 00:50  Để lại phản hồi  
Tags: ,

Bờ vai???

Ta lại muốn rơi nước mắt rồi…

Hoang mang trong cảm xúc…

Như bản tính ta vẫn bất phân như thế…

Ta cứ nhạt nhoà và ko cá tính thế thôi…

Bỗng nhiên thấy ta nhỏ bé và cần một nơi để trải lòng đến quặn thắt…

Có nơi ta bỗng nhiên thấy xa lạ quá…

Ta đau, ta thực lòng đến trong giây phút và giờ không hiểu ta phải làm sao nữa…

Ta yêu sự cô đơn… Dù ai có nói rằng sự bấp bênh của ta là do ta cô đơn…

Credit: ssilence

Credit: ssilence

Có đôi khi ta yêu thích thứ gì đó đến cuồng nhiệt… nhưng chỉ trong một thoáng lặng ta lại lãnh cảm đến ghê người…

Ta đôi khi không kiểm soát được cảm xúc của mình… Chỉ tuân theo ham muốn nhất thời nên cái giá phải trả quả là không nhỏ. Thế mà ta vẫn bất chấp… vẫn phù phiếm và ngớ ngẩn một cách ngu dại…

Ta đi tìm lại ta thôi…

Đừng để bản thân kệt quệ thêm nữa chưa đủ chán ngán và mệt mỏi sao…

Ta sẽ thay đổi, sẽ  khác… chắc chắn đấy!!!
Có những phút ta yếu lòng thèm muốn một bờ vai nhưng rồi vẫn là ta phải đứng một mình mãi mãi mà thôi…

Đăng trong: on Tháng Mười 6, 2009 at 00:20  Phản hồi (5)  
Tags: ,

Thoáng cảm xúc!!!

Lại để nơi yêu thương này phủ bụi mờ rồi…

Dạo này nhiều sự  kiện quá…

Cảm xúc của ta cứ nhẹ như  nước trôi dập dềnh và vô định…

Sn HSY, 3 ngày diễn ở Bảo tàng, lại bắt đầu đi học, lại bỏ học đi chơi, lại tiếp tục cuộc chơi của ta…

Chia ly, kỷ niệm… Thời gian trôi… Xót…

Xem clip Quạ làm, nghe It’s You… Khóc… xúc động…

Làm nhảm trong cảm xúc…

Credit: zemotion

Credit: zemotion

Thu về rồi, cả trời xám bạc… Me thích…

Khi gió lạnh về là một cái xiết tay cũng đủ làm ấm cả trái tim, một ánh nhìn đủ làm rực sáng cả không gian, nhiều cái một thôi nhưng đủ lưu giữ mãi mãi trong tiềm thức…

Ta nhớ… ta nhớ… cảm giác xa xưa ấy…

Ta đi tìm lại Ta…

Nỗi nhớ và yêu thương ơi! Lại đây nào…

Khao khát ơi! Khe khẽ thôi…

Lạnh giá ơi! Chạm thật nhẹ, thấm thật êm và dịu ngọt nhé!

Nồng nàn lại đến rồi! Ta đi hưởng thụ thôi…

Dù rằng ngoài kia còn vô vàn vộn vã, những nhỏ nhen, những đam mê cuồng dại… nhưng ta ơi từ từ  thôi nhé!

Bỗng nhiên muốn có gì đó để sưởi ấm…

Giờ ta bỗng thấy yêu đời lạ…

Ta có những hạt mầm gieo xuống giờ đang ra quả ngọt…

Nào hưởng thụ… cuộc đời ưu đãi ta…

Đăng trong: on Tháng Mười 2, 2009 at 00:58  Phản hồi (1)  
Tags: , ,

I’ll be waiting…

Sống…

Credit: Verycre8iv

Credit: Verycre8iv

Lại bỏ đi rồi, hụt hẵng quá, lạc lõng thật…

Biết ta chả là gì với người ta nhưng vẫn hụt hẫng…

Biết… đã biết trước, ta cảm nhận được, điều đó là đúng…

Vậy mà vẫn đau đến dày xéo trái tim mình…

Chả hiểu chính bản thân mình, bỗng nhiên thấy tất cả là giả dối hoàn toàn…

Tất cả nhưng người quanh ta bế tắc tới mức tự hành hạ chính họ, mà trong lòng họ khăng khăng là họ làm đúng…

Tự hứng chịu nỗi đau trong khi nhìn mà xem quanh họ tất cả mọi người đều thế…

Vấn đề đầy mình…

Trở lại cái gọi là mối quan hệ của Me…

Đến giờ phút này bỗng thấy muốn trào nước mắt bởi có đôi khi nhận được nhiều quá mà đáp trả không bao giờ đủ…

Có đôi khi nhưng cái ôm, những cử chỉ những lời nói, ánh mắt, môi cười đầy giả dối làm ta đau khôn cùng….

Ta muốn bật khóc…

Nếu không thích thì nói ra tại sao phải ép mình như thế…

Đau lắm phải ko???

Mệt lắm phải ko???

Nhưng mà là quyết định đúng… là lựa chọn đúng, đúng không???

Ta có quyền gì để mà nói chứ ta cũng điên loạn thế mà…

Bỗng dưng hụt bước, trượt dài muôn dặm…

Quá say đắm, rùi tự cả nghĩ, rồ dại hết thuốc chữa….

Chết chết u tối quá….

Phải tươi sáng lên chứ…

Mọi lựa chọn hay quyết định đều hàm chứa sự dũng cảm và trách nhiệm rồi…

Ta vốn ủng hộ mà, dù nuối tiếc, dù đau đến thắt lại nhưng buông tay nhiều khi là sự giải thoát cho tất cả…

Có thế đó ko phải là quyết định tốt nhất nhưng nó là quyết định đúng mà…

Ta phải tin người ta yêu thương chứ, rồi người  sẽ hạnh phúc, sẽ bình an và có lẽ trở lại vòng tay của ta…

Lúc đó người đã trưởng thành hơn…

Đáng yêu hơn…

Toả ngát hương, hấp dẫn và quyến rũ chết người và người là của ta riêng ta mà thôi…

Cười cười như người điên…

Người hãy đi nhưng để ta giữ lưu giữ người trong trái tim ta nhé…

Gửi đến người vòng tay ấm, nụ hôn cầu phúc và tấm lòng rộng mở luôn trào đón…

Đăng trong: on Tháng Bảy 15, 2009 at 00:42  Phản hồi (5)  
Tags:

Trưởng thành???

Me rất thích chữ ” Nhẫn” trong tiếng hán…

Ý nghĩa của nó thực sự thú vị…

Chữ tâm ở dưới chữ đao… Me mường tượng thấy một thanh đao đang treo lơ lửng trước một quả cầu tâm hồn rực sáng… Thanh đao rơi xuống cả không gian vỡ ào trong ánh sáng rùi tất cả biến mất… lạnh lẽo cô quạnh ta mất đi bản ngã…

Thích thú cảm nhận của Me đấy…

Dạo này Me trở lại quỹ đạo cũ…

Bình yên vô vọng của Me…

Dang tay chào đón…

Nhưng dừng như có cái gì đó thật khác…

Credit: ForlornExistence

Credit: ForlornExistence

Một ngày bình thường đi làm, trưa về nhà đơn giản chỉ là được ngả lưng trên chiếc gường của Me, dỗ giấc, thoải mái quá, đời chả lo nghĩ gì nhiều, thênh thang…

Khi tỉnh dậy phải đấu tranh mãi mới đi làm được do cảm giác chán nản công việc cứ đeo bám lấy mình… vượt qua được mà… Me làm được mà…

Tan làm tính rủ bạn đi uống cafe nhưng người ta bận mất rùi thế là quyết định tự thưởng cho mình khoảng lặng…

Tận hượng niềm vui thích của cô đơn mang lại Me tiếng lòng vang vọng…

Me yêu gió khinh khủng mỗi lần ngồi trên xe Me lại cứ như say không khí vậy. Một cảm giác mê đắm, thật là thi thú khi mà được gió ôm ấp, mơn trớn, không gian tràn ngập âm nhạc.

Me chưa bao giờ thích cái nóng của mùa hè nhưng lại thích hơi nóng mà nó mang lại cứ như sự động chạm tinh tế của tự nhiên…

Me cũng chẳng thích cái rét buốt của mùa đông nhưng Me thích cảm giác nhâm nhi ly đen fin nóng, hương thơm nồng nàn đến lặng người, bất chợt Me đờ đẫn thưởng thức cảm giác hít hà hơi ấm ấp vào buồng phổi…

Quả là sống…

Đó là những gì Me nghĩ khi ngồi ở Freedom…

Từ trước đến giờ Me cũng sống rất tĩnh tại và biết hưởng thụ đấy chứ… Me tự đánh giá mình, tự cười và lấy cuốn “Chạng vạng” ra đọc nốt. Các nhân vật thật dễ thương và Me còn cảm thấy mình có thể đoán đọc được những suy nghĩ của Bella và hành động của Eward nữa… Cách Me hưởng thụ tình yêu của hai người đó thật thú vị…

Đứng dậy rời khỏi quán trở về nhà với tâm trạng bay bổng trong tình yêu của đôi lứa ấy… Me lại mẫn cảm quá rồi * Tự cười mình*…

Bất chợt Me nghĩ đến mục tiêu Me đặt ra khi trở về…

Đúng rồi… Hãy giữ tính cách của mình thật trẻ trung!!! Nhưng hãy để tâm hồn mình trưởng thành

Những từ ngữ ấy cứ âm vang trong đầu Me…

Nó cứ đau đáu thôi thúc Me…

Bỗng dưng Me muốn viết gì đó thế là vô định lên đây giãi bày và thấy hình như Me đang nhảm ngôn…

Ha ha ha… ta đang sống… tiến lên thôi (chả liên quan =)))

Đăng trong: on Tháng Sáu 18, 2009 at 21:30  Phản hồi (4)  
Tags: ,

Ngộ nhận???

Dạo này tâm trạng mình bấp bênh, hình như đang thích ai đó khi mà mình thấy người ta quan tâm đến người khác ;__; …

Hình như mình ghen … hình như mình thích người ta thật rùi… hình như mình đã rung động…

Sau lần ấy mình tự chấn tĩnh. Mình đã rung động rùi sao???

Credit: =ammo-n

Credit: =ammo-n

Người đó thì không được rùi, phải dừng lại thôi…

Không hợp, không thể hợp…

Khó thở thật… nếu thích đơn phương mà mệt thế thì mình nói phắt ra nhỉ???

Lại nhưng… lại sợ hãi rùi, thôi khoan… đã chắc gì đó đã là sự rung động chứ….

Kiểm chứng tình cảm thôi…

Có phải là rung cảm không… không nhớ nhung… không ham muốn động chạm… không hẫng nhịp tim nào… chả hiểu được…

Vậy cảm giác tim bị bóp nghẹt là gì???

Chiếm hữu… mình mắc bệnh rùi… mình lại vị kỷ muốn chiếm hữu tất cả rùi… bệnh cũ lại tái phát rùi..

Mình tự hỏi tự trả lời, với mình trong mọi tình huống đều rất rành mạch mà

Lại tự hỏi, tự trả lời nếu thực sự mình thích người ta thật thì cũng phải chấm hết thôi. Phải dừng lại trước khi con tim mình tiến xa hơn nữa.

Mình sợ yêu đó là sự thật. Với mình yêu thương là thứ xa xỉ… ngắm thì khao khát, tiến đến thì sợ… mâu thuẫn đến nổ tung ra…

Mình nghĩ mình lãnh cảm và hình như thật đấy, tính chiếm hữu của mình quá lớn và mình không muốn ngộ nhận gì cả trước khi thực sự chắc chắn cảm xúc của mình là gì…

Bỗng dưng chán ngán cả thế gian. Mọi thứ đều vô vị nhạt nhẽo lắm. Và người ta cũng thế, mình chở nên gỗ đá chả cảm nhận gì hết.

Bỏ qua hết, chỉ muốn ngủ thật sâu vậy mà cứ  chằn chọc mãi không ngủ được, cố dỗ giấc mà chả cơn mộng mị nào đến với mình cả. Làm mình muốn tung hê tất cả quá thể…

Mệt và chán… dừng bước… nghỉ chân… ngồi xuống thôi mà không dừng bước đâu…

Nhưng đến giờ vẫn thấy mình vô vị đến nhạt nhẽo ra…

Chắc là mình phải dừng tất cả. Dứng lại, nhìn lại tất cả mới được, ngừng tất cả quan hệ để ngẫm nghĩ mọi chuyện thôi.

Quay về với cái kén của mình, chật hẹp đấy nhưng ấm áp và an toàn…

Quá trình tự kỷ lại khởi động rùi…

Hôm nay đầu óc mình bế tắc quá… não cứ nhão nhào nhào ra muốn nhớ người nào đó mà chả có khuôn mặt nào hiện ra… hình như máu không lên não hay sao ý… về đến nhà mà cứ mông lung vô định…

Chả nhớ được câu nói, việc làm ngày hôm nay. Đầu óc cứ tha thẩn, mệt thật đấy…

Chắc mình điên rồi. Quyết định thôi… Trở về thôi… nơi ấy vẫn đón chờ mình…

Bình yên vô vọng… ;__;

Đăng trong: on Tháng Năm 31, 2009 at 23:55  Phản hồi (8)  
Tags:

Hãy yêu nhau đi…

Hai ngày tuyệt mỹ

Sáng đi làm, tối đi đú đời còn gì bằng nữa

Bà con ạ! Chiều qua Me đi ngắm hoàng hôn đấy! Đúng là thú vui toa nhã.

Diễn tiến thế này bà con ạ:

Đúng  17h có mặt ở cơ quan “người ấy” (bít rùi khỏi hỏi), chở pet yêu cùng “người ấy” đi ra cầu Long Biên ngắm…Hoàng hôn

(có ai liên tưởng gì không ) =))

Ngồi trên xe thấy tim đập rộn ràng, xốn xang ( xin các bạn đừng hiểu lầm nhịp tim đang hòa nhịp cùng nhịp rung của cầu khi tham gia giao thông ạ)

Đến giờ Pose rùi chẹp người thì khỏi bàn rùi ;) ) . Cảnh đẹp vô đối….

doi dep vo doi

Trời cao trong xanh tuyệt vời chưa

có lúc sông Hồng đẹp thế này sao

có những khoảnh khắc là vĩnh cửu

gần nhau đấy mà chẳng thành nhau được

như cái tên: ” Gần nhau đấy mà chẳng thành nhau được” yêu thương thật mong manh

sunset

shine

and…

it's me

mặt trời lặn mang theo quá nhiều cảm xúc quá, phải tích cựu đi đú thế này để lên tinh thần thôi. Phải yêu nhiều hơn thôi, phải dê nhìu hơn thôi, sống đúng bản chất. Yêu yêu yêu tất cả quá đê

chẹp Partyyyyyyyyyyyyyyy!!! yêu hội bựa quá đi!!!yêu bé Uke quá!!!

@Haru: nhận thành ý! Nhưng kô chỉ có ôm không đâu còn nhìu cái nữa cơ. Yên tâm là ko như Lan nhưng cũng gần gần đấy ;) . iu iu iu hug hug hug …

@Lan: chít rùi làm sao giờ ss càng ngày càng dê. Bệnh này có thuốc chữa kô e. Chỉ ss với, ss xin lãnh giáo … ( cho tầm sư học đạo, xách tráp theo Lan dê nào…)

@Miss H: ss yêu e ghê lắm đấy nhưng ko như gà mổ bậy đâu, chẹp có những vấp ngã con người phải tự đứng lên từ chỗ ngã… SS sẽ luôn bên e… hug hug hug

@Nhưng kẻ khao khát yêu thương: tuyển Pet mới đi cho đỡ thèm, chả buông lời khuyên đâu. Tự bản thân các U đã thu hút rùi, chúc các U sẽ đỡ vật thuốc hơn và đừng có thử thách trym mình vì như thế là giết chết cảm xúc đấy. Yêu thật nhiều…. Um… m..oa… chụt… (độ dê lại tăng òi! Thôi xong trẻ không tha, già không thương rùi… trời ơi mình bệnh nặng quá)

@Hội người già neo đơn: mẹ ơi, bà ơi làm ơn chống lầy cho chúng con ăn kẹo, vỗ tay vài cái đi… please…. ôm ôm ôm … hôn hôn hôn… yêu yêu yêu… Mà hai người phải chia sẻ đi chứ!!! cứ để con cháu dựa vào mãi sao được :X nào nào chia sẻ đi nào ;) )

@Uke: hôm nay ss, e gặp nhau, ss nhận ra ta có khoảng cách, ta sẽ khảo lấp, ss xin lỗi, nhưng với người yêu thương ss chả bít cách thể hiện đâu. Ss chỉ thùng rỗng kêu to thôi! So sory… yêu bé lắm… lần sau phải để ss ôm nha ;) tập dần đi chúng ta là một đôi mà … ôm hôn thật chặt … không cho thở lun ;)

Tự nhắn nhủ Me sống rùi, qua rùi, tiến lên. Me đang yêu cả thế giới đây, được gối đầu lên đùi Uke làm mình khoan khoái chết được, được ở bên bé Uke dễ thương thấy bình yên quá. Nhưng lại chả biết thể hiện cảm xúc làm bé!!! bùn mười lăm phút!!!. Xin lỗi tình yêu nha…

Được yêu thương thật tuyệt bà con ạ! Thử  đi dũng cảm được là chính mình là tự do lớn nhất trong cuộc sống rùi.

Yêu tất cả … love love love

Đăng trong: on Tháng Năm 21, 2009 at 16:14  Phản hồi (4)  
Tags:
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.