Đằng sau cuộc vui là cô tịch…
Đằng sau khuôn mặt cười là tâm hồn khô héo…
Biết làm sao đây???
Đôi khi thèm 1 câu hỏi thăm chúng bạn…
Thèm một cái ôm xã giao…
Để còn lại gì…
Nước mắt…
Không thể yêu thương với thèm khát yêu thương thật ko sao chịu đựng được…
Tại sao vậy rút cuộc thì mình đang làm gì đây…
Rút cuộc thì mình thực sự ko thể nào cứ lòng vòng luẩn quẩn để mà làm con ếch ngu ngốc mãi…
Nhưng đã là ếch vả chăng còn có thể biến thành cái sự khác sao…
Ôi cái tôi nông cạn này…
Cứ vô dụng mãi thế này sao…
Bế tắc thật sự…
Thực sự…
Muốn biến mất…



