Cảm giác này quá sức của mình rồi, cảm giác này quá trống rỗng, cảm giác này quá vô vọng, cảm giác này quá tẻ nhạt, cảm giác này quá quá… mục nát cả rồi, ko thể làm gì hơn nữa, cứ vật vờ vả chăng cũng ko thể tồn tại như thế này mãi.
Suy nghĩ để làm gì chứ, cuối cùng cũng ko sao bộc lộ ra, ừ thì ko phải méo mó gì nhưng rồi thể hiện ra để được gì nào. Cuối cùng vẫn phải một mình mò mẫm mà vô vọng thôi.
Ko dám những tưởng, ko dám thốt lên, đơn giản là tan ra và biến mất như là tàn tro mà thôi…


