Youn In… In Youn???

Có gì đó nằng nặng trong lòng ta…

Credit: Everything Im Not

Credit: Everything Im Not

Xa nhau một khoảng thời gian… quả là cho ta nhiều cảm xúc, mà dạo này tâm tính của ta bất thường nữa nên càng làm ta bất ổn hơn *cười cười*

Bản thân mông lung qúa, ta cứ vô định sao ý, dính vào mớ lùng bùng…

Sáng ra ta đi làm, lại rỗi việc, ta ngồi ta luyện lại “We got married”, ta lại sao xuyến, lại cảm động bởi “Youn In” …

“Duyên phận”… Ta lan man suy nghĩ về tất cả…

Dường như mọi sự việc như thể gió thoảng mây trôi vậy mà lại như có mối dây liên kết với nhau…

Từ trước tới giờ ta vẫn tin thế vậy mà giờ đây ta sao nhẵng, có gì trong ta đổi thay… Hay ta vô tâm… Thật là ta cảm thấy ta đang chai sạn đi…

Và cái ý nghĩa câu nói cứ thấm vào ta, tan vào ta làm ta suy nghĩ mãi…

“Youn In”:  “Duyên Phận”… đảo ngược lại là “In Youn”:  “Cặp Đôi”…

Ta không dị tín, nhưng ta lại khao khát lại tự *cười cười* mình…

Trường đoạn ấy làm ta vỡ òa ra, vẫn như lần đầu xem, có thứ gì trong ta lại trỗi dạy, bưng tỉnh và nhẹ nhàng lên tiếng nhưng vang vọng và găm sâu…

Ta cố thoát ra nhưng càng ngập ngụa trong cảm giác trống rỗng và vô định…

Lắm lúc đơn giản ta chỉ muốn nằm xuống nhắm mắt và ngủ thật sâu để khi tỉnh dạy ta lại mới, lại tinh khôi, lại có thể bắt đầu tất cả cảm nhận, yêu thương, sẻ chia… tất tầt tật…

Đối với ta “Duyên phận” là “Định mệnh”, ta tự huyễn hoặc mình, tự rơi vào hố sâu của ảo tưởng và để rồi bị thương khắp mình…

Ta luôn cố để ta là kẻ chờ đợi và là người tha thứ… Giờ nhìn lại thấy đức tính ấy lắm khi như ta tự rút dao kết liễu mình… *cười lớn*

Giản đơn là ta cứ nghĩ ai cũng như ta… thênh thang lòng  mà ở đời có ai học được chữ  NGỜ

Thế là ta học cách tàn nhẫn *nhếch mép*… Nhẫn tâm… xấu xa

Chiếc hộp được mở… Ta bước ra mới hoàn toàn và đầy nghi kị…

Nào ta ơi cho đời thấy chữ  NGỜ được vít ra sao đi… Khà khà

Đăng trong: on Tháng Sáu 30, 2009 at 12:49  Phản hồi (2)  
Tags: ,

Tăng cương đú thiệt là ly kỳ =))

Nào nào đi làm thôi ngày mới bắt đầu rùi…

Tuần này ta trực nhật hu hu …

Đúng tuần ăn chơi ta lại trực nhật mới đau em không hả Trời…

Live_earth_idea_by_daskull

Chẹp một ngày nông nhàn… Nông trường (thuật ngữ mà các liền chị truyền lại cho ta) được ngày nhàn cư => mép bất tiện… Được thể cứ buôn ra tán vào huyên hết cả náo lên…

Lại từ  chuyện con chị, chồng em đến chuyện gọi hồn bói toán… thiên, địa, nhân không gì không phạm lun… =__=

Ta lại được dịp mắt O mồm Ô để mà” co” “s” “player” con nai ngơ ngác chính hiệu (ều mình thiệt nà đệu… =)))

Ngồi cả ngày ở cơ quan cũng chỉ cày được có 8 chương Nhật Thực thật là nhàm chán…

Thế là ta chán, ta về sớm cơm nước tề gia ( hề hề khoản này ta hơi bị ổn lun). Nghe thiên hạ đồn hôm nay tăng cường ta mừng lắm… muốn đi lắm đơn giản vì trong ta trống rỗng quá, nếu ta cứ ngồi một chỗ chắc ta hóa điên mất…

18h18 trời kéo mấy… Khuốn thật… Ông trời lại trêu ngươi ta… gió to thật… tin nhắn đến: ” ss đi ngay đi…. đến ngay đi”

Ta cuồng, ta thách thức, ta đi… Ta gọi điện cho Pet iu , phát hiện có người cuồng như ta…

Pet iu của ta đã phát ngôn rằng chúng ta là ” Thiên hạ đệ nhất điên”, ta thì thấy chúng ta là ” thiên hạ đệ nhất cuồng ” rồi =)) khà khà… Điên Cuồng

Đi đúng lúc trời mưa to nhất… Màn mưa vây lấy ta trắng xóa… Ta được mưa mát xa mặt rát cứ phải gọi là…

Ta chưa bao giờ là kẻ thích mưa hết, ta ghét cảm giác của mưa mang lại, cảm giác ướt át như thể ta dính bẫy vậy… Ta Ghét…

Thế mà ta phóng đi trong mưa lòng hân hoan lắm… Ta đang làm gì đây??? Chính ta cũng ko hiểu…

Có lẽ bởi ta biết có người đang chờ ta và cũng điên như ta… Khà khà cái sự điên này thật thi thú…

Đến nơi mưa hẵn còn to lắm, chờ đợi… Vui…

Bé “Phun giấy chém giò” cùng chồng đến… ướt như chuột… giống ta =))

Bắt đầu bữa tiệc thôi… gọi là tiệc thôi but chỉ có Aga và men cẩm ( của nhà trồng được ạ) với trà xanh… Cơ mà ngon lắm…

Thưởng thức dưới mưa… Điên thi thú =))

Rồi thằng bé dở dở ăn người đấy xuất hiện cầm cái gậy tre dài ngoằm ra chọc phá bữa tiệc của ta…

Á à mày thích cà khịa à… rùi bít tay bà…

Vâng chiếc ô của Fox đã hi sinh anh dũng, vài lần ném giầy của bé Chi và thêm vô số mỹ từ được tuôn ra blablabla…

Ta tức là ko oánh hội đồng được nó…

Rùi bon ta tập Yo, tăng cường mà =))

Ta về nhà, đường về nhà ôi thôi như chưa từng mưa…

Con đường cát bay mù mịt, nền đường ráo hoảnh… Chơi nhau đây mà!!! ( Người mình còn ướt sũng thật nà… muốn văng t*c quá thể…)

Một ngày điên không đủ làm ta thỏa mãn nhưng ta thấy ta hình như bấp bênh gì đó…

Ta hình như đang kiếm tìm gì đó… nhưng ta sợ ta ko dám tiến bước… ta phải xem xét lại mọi việc mới được…

Khà khà … đi ngủ thui mai ta còn đú típ … Cơn điên đang lên… =))

Holiday!!! Oa… Oa… Oa…

Muốn đú quá… muốn đú quá… mà trời không cho đú nó mới đau chứ ạ!!! hu hu hu…

Bắt đầu từ ngày 270609, khỉ thật là ta tung tăng tung tẩy đi hồ sen… Cảnh quá đẹp…

Picture 131_1

Picture 012

Người mẫu đẹp, cảnh đẹp  bảo sao ảnh chả đẹp có cả mưa rơi lất phất nhá…Picture 127_1

Cơ mà hồ sen đông người vãi ra ý…

Ta là ta lao động công ích mãi ở đấy, xong xuôi đâu đấy, ta tha máy ra chụp … Dưng mà lắm người quá, ta ghét sự lắm người, ta khinh ko thèm chụp nữa.. hức hức…

Ta muốn tha thẩn đi lượn lờ… muốn lang thang… muốn đú… khuốn lắm ý…=))

Quyết định ra Bách Thảo chụp ảnh tự sướng… nhưng Nhân tính không bằng trời tính hừ… chụp được vài kiểu thì máy… hết pin… khuốn nhắm ý…

Picture 161_1

Thế là ta đi ăn chè t**h trùng ( nghe thiênhạ đồn thổi là một thời dĩ vãng nó giống nhắm ý) … Rùi ta đi ăn bún mọc thịt giải quyết khâu dạ dày… Khà khà rồi ta quyết định đến  TZÔ, tính bù khú ở đấy nào ngờ… hu hu…

Gọi mơ muối (mặn nhắm các bạn ạ, tốt cho các bạn thiếu iốt), ngồi máy điều hòa mà người mình cứ nhão nhoét ra ý… tứ chi nhũn nhùn nhùn ra…

Đúng là căng da bụng trùng da mắt… thiệt là ta vật ra ở đóa… lúc đó ta người chả ra người ngợm chả ra ngợm… kinh khiếp về độ vạ vật…

Thế là thôi ta về nhà tính được chít một lúc cho đỡ điên cái đầu để tối còn đú tiếp. Nào ngờ, mới ngả lưng rầm rầm… rì rì… cạch cạch… Dạ vâng thưa các bạn đục tường lắp điều hòa… còn gì là nghỉ ngơi nữa hu hu hu …

Tối ta cùng bé iu đi xem sách nào ngờ lạc nhau mới đau chứ… Bé iu ơi có lần nào ta đi với nhau mà chưa lạc nhau chưa hả bé… Phải để ý đến bé nhìu hơn thôi… iu bé quá cơ… mún ở bên bé cơ…

Rùi ta đi ăn kem cùng mọi người, cùng ngồi sau mông cụ Lý buôn dưa lê bán dưa chuột… Rùi ta về và trong ta cảm thấy thiêu thiếu một cái gì đó mà thâm tâm ta ko thể giải thích nổi nữa… Cứ như là ăn chưa đủ vậy hẵn còn thèm… còn muốn lang thang mãi… Lòng ta đang dãy sóng…

Rồi bình minh ngày 280609 của ta lúc 10h30, ta chưa bao giờ cảm thấy thèm ngủ như lúc ấy…

La la la, Chúc mừng sinh nhật Quạ già nha (tuy có hơi bị muộn mằn òi)…

Đi tập thôi nào,qua đón Pet yêu tiến quân…  quyết tâm lần này ta phải đú cho bằng được…

Hôm đấy tập thích lắm ý, lại còn được ăn Aga của bé Chi “phun giấy chém giò” nữa chứ, ngon ơi nà ngon khà khà…

Lâu rồi mới có tinh thần tập Yo thoải mái như thế… thích quá cơ…

Hề hề công cuộc đú nào… lại ăn chè T**h trùng ( cơ mà ngon và mát các ban ạ), rùi nem nướng, rùi chanh bông… chẹp toàn ăn là ăn các bạn ạ…

Tiếc là ko có Quạ và phải chia tay sớm với Lan với Itou… ta sẽ đú bù hiệp sau…

Ều mình đang háo hức vụ đi xem phim nào ngờ…

Tõm hủy hẹn… lăn lộn… khóc nóc… Thôi ta về nhà làm con ngoan vậy…

Làm công tác tư tưởng với mama…

But to tướng… có nhưng lằn ranh ta chẳng bao giờ vượt qua được…

Khoảng cách về tư tưởng lớn quá… Ta chấp nhận, ta nhìn thấy tảng đá mà vẫn hùng hục lao vào… luyện thiết đầu công… Đau đấy!!! Nhưng đáng để ta kiên nhẫn…

Rồi ta chở về với cái kén cửa ta… Dỗ giấc, chả cơn mộng mị nào đến với ta nhưng dường như ta đang trống rỗng…

TA CẦN GÌ???

Đăng trong: on Tháng Sáu 29, 2009 at 23:17  Phản hồi (1)  
Tags:

Entry trên 360:Khi ta 22!!!

Khi ta 22!!! magnify

Sang tuổi mới già cả đi, bé xác đi (gấy đấy ), lớn lên (khôn ra đấy, nhưng chưa thấy đâu) đó là thiên hạ đồn đại thế. Nghĩ làm gì cho mệt.

Ngày xưa ý khi mình cón bé ý (năm ngoái chứ đâu). Haizzzz nghĩ đến ngày Sinh nhật là háo hức lắm nhìu dự định lắm nhưng chỉ qua một cái tết là mọi chuyện đã khác. Không phải là tui không thích Sinh nhật nhưng đó thực là nhưng uổn khúc khó diễn giải ra hình nhưng có gì đó mất đi trong mình hay có gì đó lớn lên. Nói một cách dễ hiểu hơn là cảm xúc bị chai. Sự nhàm chán chiếm hữu, mệt mỏi, điên loạn hoặc strees quá đáng.

Tự dưng một ngày vĩ đại với mình lại không còn vĩ đại nữa thế có lạ không chứ. Cái ngày đánh dấu một sự sống bắt đầu, những đau khổ, mệt mỏi, những tham lam, hối tiếc, những và rất nhìu cái những nữa được bắt đầu từ ngày đó vậy mà nó chẳng còn quan trọng với chính chủ nhân sở hữu cái ngày quan trọng ấy vậy có buồn cười không.

Có thể là mình đang tự vấn bản thân và thấy cô độc quá đấy mà. Vì ngày đó qua mà chẳng hề thấy nó quan trọng gì cả ngay cả đối với nhưng người mình yêu thương. Bùn….

Bản thân mình là kẻ ích kỷ vô đối nên với mình nó thực sự có ý nghĩa có lẽ mình quá kỳ vọng đâm ra thất vọng. Lại buồn…

Người là người mà sao…. nhảm quá

Đăng trong: on Tháng Sáu 25, 2009 at 12:30  Phản hồi (2)  
Tags:

Entry trên 360:Bà ơi bà! Cháu yêu bà lắm!

Trời lại mưa, cảm xúc lại dội về. Tôi không hiểu tại sao mưa lại cho tôi nhìu cảm xúc thế tuy rằng tôi ghét mưa vô đối. Tôi đang nghĩ đến bà của mình (Nói chung là cả bà nội lẫn bà ngoại nhé). Vậy là lên đây: …

Bà nội của tôi mất rùi. Ngày bà mất là một ngày nắng đẹp, tôi nhận tin và không tin vào tai mình nữa lúc đó tôi gần như mụ đi không thu nhận được bất cứ điều gì. Khi tôi tỉnh ra là lúc đang trên xe về quê mình tôi bật khóc.Đó chuyến về quê mà tôi nhớ nhất. Tôi thấy con đường này lạ quá, thực lạ dù những lần sau đó về cũng không thấy như lần đi ấy. Lần đó tôi thấy ruộng dâu xanh mượt hiền hoà hai bờ sông Đuống gió thổi vi vút ôm ấp lấy mình. Lúc đó tôi không còn khóc nữa tôi im lặng và tự nhủ chỉ là chuyện đùa thôi.Con đường dài và lạ cứ thế miết đi cùng ruộng dâu xanh mướt mát.

Về đến nhà ngỡ ngàng vì nhìu người quá… hoá ra đây là sự thật. Mất mát… đau…vào nhìn mặt bà nước mắt tự nhiên ứa ra.. đau lắm… Sau đó theo lẽ thường ai cũng biết tôi mất bà mãi mãi.

Ngày hôm nay cũng mưa như ngày tôi về quê ăn dỗ làm cảm xúc lại ùa về dữ dội. Hôm ấy dặt tay qua kính ôtô lạnh quá… buồn qúa… nỗi nhớ dội vào tôi. Hình ảnh của bà lại hiện rõ mồn một làm tôi cay cay sống mũi.

Bà và tôi không có nhiều thời gian ở bên nhau nhưng nó đủ khắc hoạ trong tôi những hoài niệm đẹp và vô cùng thân thương về bà mỗi khi nỗi nhớ lại dày xéo tôi. Tôi và bà không có nhìu kỷ niệm. Ngày ấy em tôi mới sinh bà lên trông em kỷ niệm trong tôi về bà là những quả cà muối dòn tan và vàng ruộm những bát canh chua man mát mà cho đến giờ dư vị của nó vẫn còn đọng lại mỗi lần tôi được ăn món ăn đó chẳng ai có thể nấu ngon bằng.

Kỷ niệm trong tôi là khoảng sân nắng mật của ngày hè bà bế thằng em giai đuổi theo tôi chạy khắp góc sân nhỏ đó. Kỷ niệm trong tôi là tiếng cười dòn, ánh mắt nhân hậu hằn sâu vào tâm trí của tôi. Kỷ niệm trong tôi là mỗi lần ngủ với bà hôm sau tỉnh dậy đều nghe tiếng trách yêu: “Mày ngủ gác khoẻ như trâu ý…”

Thế rồi bà ốm tôi nghĩ bà chỉ cảm xoàng thôi nhưng chuyện chẳng phải vậy bà chuyển hết từ bệnh viện này đến bệnh viện khác mà không tìm được bệnh. Rồi tôi mất bà. Người ta bảo bà mất do lao lực, do nhiều năm phải sống khổ quá, bà chẳng bao giờ ăn thịt cả chỉ ăn rau thui đến khi sắp mất muốn ăn ngon cũng chẳng được toàn là nôn ra. Cứ nghĩ tới cảnh đó mà ứa nước mắt. Bà ơi cháu nhớ bà lắm…

Còn bà ngoại tui á! Bà cũng tuyệt lắm nha. Giờ bà đang ở cùng gia đình tôi nhìn con em họ tôi mặc cái áo màu đỏ thì bảo: ” Mày có phải đứa trẻ lên ba đâu mà mặc màu ấy”(Dạ em nó 21 tuổi rồi ạ=>già rùi nên bà bảo thế đấy). Đúng là khoảng cách giữa hai thế hệ. Bà tôi là người hay cả nghĩ và rất thương con thương cháu (cả hai bà đấy nhá). Bà ngoại tôi nấu ăn ngon lắm bà là người dạy tôi rất nhìu bí quyết trong bếp núc (bếp núc cũng là một trong những sở thích của tôi ). Bà tôi thường khuyên bảo tôi nhìu điều và dỗ dành tôi theo cách : “Cái FL đâu béo lắm đâu chỉ là bụ bẫm thui” Hề Hề …Sướng… .

Kỷ niệm về bà là khi tôi còn nhỏ lắm chưa có thằng em giai cơ là lúc bà dắt tay tôi trên con đường đất đỏ ngập trong nắng vàng. kỷ niệm trong tôi là cái kẹo dừa bà cho tôi mà đến giờ tôi không còn hay ăn loại đó nữa có lẽ bởi vì không thấy ngon bằng kẹo của bà. Kỷ niệm với bà là khi tôi kéo con cá từ ao lên bà nhìn tôi cười hiền, ánh nhìn trìu mến đến giờ tôi vẫn không thể quên nụ cười vàng vàng hồng hồng trong ban mai ấy của bà.

Nhưng giờ bà chẳng con khoẻ như ngày xưa nữa. Bà tôi bị cao huyết áp, đầu năm bị ngã làm cả nhà tôi một phen hết vía. Giờ bà đã đỡ hơn những nỗi lo lắng cứ lởn vởn bủa vây lấy tôi. Thực sự tôi biết không ai có không có những mất mát nhưng tôi vẫn mong nó chẳng bao giờ đến cả. Tôi không muốn nó đến tý tẹo nào hết. Bà ơi! ông ơi! Ông, bà phải sống thật lâu nha! Cháu yêu ông, bà lắm lắm, yêu thật nhìu nhìu nhìu…

PS: (Dành riêng cho bà Nội yêu quý và thân thương của tôi)

Bà yêu dấu, cháu yêu bà lắm. Cho đến khi bà không còn nữa cháu cũng chưa thể nói là cháu yêu bà lắm, khi bà mất trong không ở cạnh bà đó có lẽ sẽ là sự day dứt mãi mãi trong cháu. Cháu sẽ sống tốt bà bà ạ! Bà đừng lo bà hãy luôn ở bên cạnh mọi người nha bà đừng để ai lạc lối. Cháu yêu bà lắm.

Cháu của bà đây

Đăng trong: on Tháng Sáu 25, 2009 at 12:28  Để lại phản hồi  
Tags:

Entry trên 360: Gửi tình yêu vào nước

Gửi tình yêu vào nước!!! magnify

Sự tích khốn khổ về cái điện thoại của tui

Chẹp tuần qua không tài nào lếch xác lên viết blog được vì bận du hí và thực hiện chuyến công tác nghía giai rất tiếc sau rất nhìu nỗ lực cũng chỉ gặp hết điều điên rùi loạn do sự xuẩn ngốc của tui.

Chặc câu chuyện bắt đầu từ chủ nhật trước tui bắt đầu vụ việc vẫn xui xẻo và điên loạn từ công việc du hí với đám bạn bằng cách tự hành xác là: là một tour Hà Nội đi lượn lờ. Ngày xưa hồi tui còn trẻ ah thì vô đối lun, dưng bi giờ sức già có hạn nên đành ngậm ngùi tự nhận là hơi “bất lực” rùi (ngoặc kép nhá ý là vụ đú đớn thui). Chặc mệt thì mệt thật nhưng vui he he. Bé Uke của mình rất đáng yêu nhé! Kể cho tui một chuyện không cười hơi phí lun:

Ngày này ngày nay có một chú bé rất thích đi chơi công viên để ngắm các đôi uyên ương tâm sự ( tại sao ah? Hỏi chúa nhé? Chúa hông bít ah! Dại ghê vì nó thích chứ sao) Mà đôi nào bị chú nghía thì cấm được nghía lại nếu không hậu quá sẽ khó lường ví dụ như: Một ngày đẹp giời chú bé vô công viên thưởng thức niềm vui cuộc sống thì vô phúc đôi trẻ lại nhìn lại chú. Vậy là bi kịch bắt đầu:

Ach sù Chú bé tiến về phía đôi uyên ương và nói với chàng trai : “Sao đêm qua anh lại bỏ em?” .Chặc có cái gì chuyển từ hồng sang xanh và có người bị hoá đá.

Khi được hỏi cảm tưởng của chú lúc đoá, chú liền trả lời: “Tao cũng sợ lắm mày ah nên đành với vắt một câu”

“Chiều nhớ về nhà em lấy quần áo nhé” (không hỉu là vớt vắt cái gì nữa. Người ta gọi cái này là cao thủ đó nha ). Thế là chú giông thẳng bỏ lại một thứ đang chuyển từ xanh sang trắng and thứ còn lại hoá thành tượng vĩnh cửu lun.

Cảnh báo các đôi uyên ương nha!

Vì câu chuyện này mà cả chuyến đi tui cứ cười hố hố hố … Và bị người ta tưởng mình đang lên cơn điên theo mùa ặc ặc ặc.

Tour du lịch Hà Nội của chúng tui diễn ra từ Lăng Bác-Văn Miếu-Lê Nin park đến Lê Nin park thì tui hịu lun. Mệt thì không mệt nhưng vì cái đống sân chơi theo chuẩn quốc tế của OMO mà tui hịu lun ở đoá. Thế là sau khi ăn uống phè phỡ, chơi bời đú đởn bét nhè ở đoá (tui cũng rình rình xem có chú bé nào giống chuyện được kể không tiếc là…) thì chúng tôi lếch xác đi về cùng cơn khát hành hạ nhiệt độ ngoài trời 38,5; chổng mông lên giời đạp xe.

Về đến nhà đi tắm rùi ngủ lun không bít trời đất trăng sao chi hết được một lúc con em gọi tôi dậy rủ rê tui chụp ảnh kinh dị (dĩ nhiên là chúng tui là người mẫu ảnh ke ke ke). Cơn hớn của tui lại nổi lên vậy là… tiếc là không được như ý lém. Sau đó vì thân hành làm khổ xác phàm thế là tui đi chít để hôm sau còn đi làm.

Ngày sau là ngày vật vã vì dồn việc để hôm sau nữa tui đi biển (OH! SEA!) đền phút cuối vẫn quắn đít lên lại chưa mua đủ đồ vậy là lại phải sau làm tếch đi ai ngờ gặp trời mưa. Tháng này mình có hạn với nước hay sao ý hôm sau tui cho con điện thoại tắm biển cùng mình mới đau chứ.

Chuyện là thế này ngày đầu tiên đến=> hớn ah!. Chạy xuống biển chụp ảnh không thèm ý thức người mình có sự lạ cứ thế đú đởn thui. Sau hồi ngụp lặn chán chê mới sực nhớ ra hình như có cái cục ở tùi quần mình thế là lon ton chạy lên bờ lau khô tháo pin rùi lại hớn hở chạy ra biển chụp ảnh típ (Cái nết đánh chết không chừa NGU vô đối) về nhà sấy khô rùi lắp pin vào bật máy(NGU hịp 2) thấy máy giẫy mấy phát rùi ngủm lun … Ruột thấy buốt buốt Vậy là số trời đã định.

Sau vụ đó đến ngày về (Hôm nay ah) lại quên không nhớ cái sặc máy ảnh đâu rùi về đến nơi chờ cổ dài mấy dẫy phố mà hông có thấy U đâu. Mình thân già tàn tạ tay xách nách mang lếch thếch chờ đời trong cơn mưa. AH! Không đau vì quá đau lun! Này nói là không tin mê tín thui chứa tháng này tui xui tận mạng lun à. Nghĩ lại được mỗi cái chụp ảnh thì vô đối lun nhìu vô kể nhưng lại chẳng được xem nghĩ mà ức hết cả chế hức hức hức.

Ức chế quá lên nhảm ngôn cho đỡ điên loạn. Sau một hồi suy nghĩ mình tự an ủi gọi cái sự rất… super rất đó là ” Gửi tình iu vào nước”. Giời ah! Xui xẻo ơi không cần thể hiện tình cảm thái quá thế đâu mình bít rùi mà, thương mà, iu mà, dưng mà không cần phải thế chứ.

PS: NGU: never give up hố hố hố

Đăng trong: on Tháng Sáu 25, 2009 at 12:24  Để lại phản hồi  
Tags:

Entry trên blog 360: Ngày mồng một điên lọan

Cứ tưởng ngày hôm nay chỉ là điên thường thui, ai ngờ lại điên loạn và xui xẻo đến thế chứ hức hức… Alo 4,3,2,1… Ác Xì(học các bác làm fim) đây là buổi tường thuật suýt trực tiếp về sự cố điên loạn của các hạ: Time and Tick… ngày tươi đẹp cứ thế trôi đến khi… Dắt xe đi làm (1h trưa ạ thưa bà con) đi được nửa đường xe thủng lốp… tìm ví Ực… (kô mang tiền ạ) thế là dắt con xe cà tàng vìa nhà sau một hồi thương thuyết với U (mang tiền cho con với… nhưng mưu đồ bắt thành).

Vâng thưa bà con các hạ đã quốc bộ 3 cây số (cùng con xe và con guộc 5cm ) về nhà ạ, mà chuyện đã hết đâu về nhà các hạ ôm ngay con máy tính đu dởn với mấy bé đẹp zai (cả ngày mỗi lúc này là sướng) rùi mải đú wen giờ đi học, phi thân xuống nhà con xe ném ở hàng chưa sửa (máu khó lên não).

Thiếu điều lu đầu vào tường mà chít vì xui, đến giờ phút đó đành dắt xe thằng em họ ra để đi (xe của nó được cái chìa khóa nào cũng mở được tất miễn là bít đường mở mày rùi thì rút ra ko thì rơi mất chìa khóa thui), lại chưa hết chuyện vào lớp rùi đang hồi kể lể bị cô giáo gọi lên hỏi thăm vì tội còi to (vì bức xúc) và buôn bán quá lộ liễu, thế mà chưa hết chuyện đâu ạ. Sau hồi vật vã với bí kíp “Kinh Tế Việt Nam” mà kô tăng thành công lực nào các hạ về nhà với quyết tâm “Mai chiến đấu típ còn vài ngày nữa thui là giải thoát rùi sau đó là là là… Sướng…” Dưng mà vì chủ quan khinh dịch mà tại hạ quên mất là đang cưỡi trên con Xế của thằng em và thế là nó “Hết xăng” (kim xăng hỏng: toàn dùng đồ đòi ra bãi rác). Chuyện sau đó thì ai cũng bít, vâng lại quốc bộ với xe và guộc (lần này là 9cm ạ).

Lết được xác về thấy cả thiên đường trước mặt (nhà các hạ), thế là lại đi ôm máy và lại cá bé đẹp zai và và… lên đây nhảm ngôn xả Stét.

Vâng kính thưa bà con lối xóm, thân bằng cố hữu biểu tường thuật đến đây là hết ạ.

Ái đa đừng ném đá em, em xin thề đây là sự thật… thề có cái đèn “ngủ” là những điều em vừa kể là sự thậttt…

Đăng trong: on Tháng Sáu 25, 2009 at 12:15  Để lại phản hồi  
Tags:

Phản hồi love “maturity_no” và cho cả Me nữa

Biết nói làm sao nhỉ!!!

Con người luôn có sự trưởng thành qua cảm xúc, qua thời gian, qua sự trải nghiệm điều đó có đúng không nhỉ???

Bạn bảo rằng bạn đang rơi vào trạng thái yêu giả… bạn lý trí quá…

Bạn cứ ngỡ là yêu và muốn tin là yêu vậy rút cuộc bạn muốn gì nào???

Khao khát yêu thương và chia sẻ là bản năng tự nhiên của con người, nó sinh ra từ tập tính bầy đàn…

Nhưng vì đi đôi chữ “Con” còn có chữ “Người” nữa nên ta ích kỷ và muốn chiếm hữu…

Tình yêu lớn lên kèm theo sự chiếm hữu lớn dần lên… Và dù rằng tình yêu có phai nhạt bớt đi thì ý thức sở hữu vẫn tồn tại…

Bạn biết mình còn là Peter Pan… Tốt mà…

Bạn là con người lý trí và biết mình là ai…

Vậy nghĩa là bạn đang trưởng thành đấy chứ… Và làm sao bạn biết bạn chỉ yêu giả???

Trẻ con nhiều khi có sự yêu thương ko vụ lợi như những kẻ trưởng thành…

Yêu chả biết thế nào là thiếu là đủ…

Có lẽ câu trả lời bạn đã có rồi…

Vậy thì hành động thôi… Khi mà bạn biết mình mún gì thì đồng nghĩa với biết mình phải làm gì…

Với bản thân Me, Me cũng chưa tìm ra đáp án, cũng chả có phương án gì cả… đơn giản là cố để Me là Me thế thôi…

Đăng trong: on Tháng Sáu 24, 2009 at 00:18  Để lại phản hồi  
Tags:

Yêu!!!

“Tôi yêu em”

Phập mũi tên găm vào tim, chảy máu đầm đìa ra mà còn cố ấn sâu thêm để khắc sâu cái sự yêu ấy…

Credit:Original Marshmallow

Credit:Original Marshmallow

Đó là những gì tự dưng bật ra trong đầu ta khi ta đọc New Moon…

“Yêu” thứ tình cảm cuồng loạn ấy thật là xa xỉ …

Bỗng nghĩ đến cái sự mê đắm của ta khi thấy Nàng…

Ta chỉ thấy sau lưng Nàng… thật mê đắm…

Nàng mặc chiếc áo thun đỏ trễ cổ để lộ bờ vai nõn nà, mơn man…

Tóc nàng được vấn lên cao cài lại bởi chiếc trâm đỏ… để lộ chiếc cổ ba ngấn…

Vóc người Nàng nhỏ nhắn.. ôm trọn vòng tay người ấy…

Nụ cười ngây ngất của Nàng khiến trái tim ta thổn thức, lỗi vài nhịp tim…

Ta ngắm Nàng từ phía sau, cảm nhận mùi hương dịu ngọt tỏa ra từ người Nàng… Mùi của hạnh phúc và yêu thương thật là mật ngọt…

À há ta lại nghĩ đến Dâu tây… nó có mùi thơm ngọt lịm nhưng mang hương vị chúa chát đến lạ…

Tình yêu bẫy người ta bằng mùi hương ngọt ngào say đắm nhưng đã nếm rùi thì sao nhỉ ngọt đến ảo tưởng, chua đến xót xa, mặn đến lạnh lòng, đắng đến đứt lìa…

Chẳng thể diễn tả hết những gì mà ta cảm nhận…

Khỉ thật ta thèm được như thế mới đau chứ…

Thèm như thế nào á???

Chặc hơi tốn kém đây!!! Ta thèm được nhấc máy điên thoại bấm số người ấy… chả cần nói năng gì…

Lắng nghe nhịp thở của nhau, lắng nghe người ấy của ta làm công việc của người ấy và ta mường tượng ra người ấy đang đi đi lại lại trước mặt ta…

Cứ  cứ thế nghe nhịp thở đều đều đi vào giấc ngủ của người ấy… Nghe tiếng thì thào trong mộng mị chúc ta ngủ ngon…

Đời quả là hạnh phúc….

Thế mà giờ ta thấy trống rỗng lạ…

Cảm xúc chạy chốn đâu hết ấy…

Ta trở về với ta gỗ đá và chai ly…

Ta chỉ yêu những khoảnh khắc thôi… Một ánh mắt, một nụ cười, một nét mặt làm ta chết lặng nhưng chỉ thế thôi chấm văn hết…

Ta lặng lẽ đi ngắm nhìn mọi vật, chiêm nghiệm nhưng thờ ơ và lãnh đạm…

Ta lại đang tự hành mình rồi, phải dừng lại thôi…

Có phút tự thấy, tự hỏi mình tồn tại làm chi mà khiếm khuyết thế này rồi sinh ra phẫn uất trong khi ta đang hạnh phúc hơn ối người ra…

Rồi ta lại nghĩ sướng khổ tùy tâm mà. Vậy rút cuộc ta phải làm sao để là ta… mà không bình yên vô vọng đây… ha ha ha

Đăng trong: on Tháng Sáu 22, 2009 at 21:24  Phản hồi (1)  
Tags:

Trưởng thành???

Me rất thích chữ ” Nhẫn” trong tiếng hán…

Ý nghĩa của nó thực sự thú vị…

Chữ tâm ở dưới chữ đao… Me mường tượng thấy một thanh đao đang treo lơ lửng trước một quả cầu tâm hồn rực sáng… Thanh đao rơi xuống cả không gian vỡ ào trong ánh sáng rùi tất cả biến mất… lạnh lẽo cô quạnh ta mất đi bản ngã…

Thích thú cảm nhận của Me đấy…

Dạo này Me trở lại quỹ đạo cũ…

Bình yên vô vọng của Me…

Dang tay chào đón…

Nhưng dừng như có cái gì đó thật khác…

Credit: ForlornExistence

Credit: ForlornExistence

Một ngày bình thường đi làm, trưa về nhà đơn giản chỉ là được ngả lưng trên chiếc gường của Me, dỗ giấc, thoải mái quá, đời chả lo nghĩ gì nhiều, thênh thang…

Khi tỉnh dậy phải đấu tranh mãi mới đi làm được do cảm giác chán nản công việc cứ đeo bám lấy mình… vượt qua được mà… Me làm được mà…

Tan làm tính rủ bạn đi uống cafe nhưng người ta bận mất rùi thế là quyết định tự thưởng cho mình khoảng lặng…

Tận hượng niềm vui thích của cô đơn mang lại Me tiếng lòng vang vọng…

Me yêu gió khinh khủng mỗi lần ngồi trên xe Me lại cứ như say không khí vậy. Một cảm giác mê đắm, thật là thi thú khi mà được gió ôm ấp, mơn trớn, không gian tràn ngập âm nhạc.

Me chưa bao giờ thích cái nóng của mùa hè nhưng lại thích hơi nóng mà nó mang lại cứ như sự động chạm tinh tế của tự nhiên…

Me cũng chẳng thích cái rét buốt của mùa đông nhưng Me thích cảm giác nhâm nhi ly đen fin nóng, hương thơm nồng nàn đến lặng người, bất chợt Me đờ đẫn thưởng thức cảm giác hít hà hơi ấm ấp vào buồng phổi…

Quả là sống…

Đó là những gì Me nghĩ khi ngồi ở Freedom…

Từ trước đến giờ Me cũng sống rất tĩnh tại và biết hưởng thụ đấy chứ… Me tự đánh giá mình, tự cười và lấy cuốn “Chạng vạng” ra đọc nốt. Các nhân vật thật dễ thương và Me còn cảm thấy mình có thể đoán đọc được những suy nghĩ của Bella và hành động của Eward nữa… Cách Me hưởng thụ tình yêu của hai người đó thật thú vị…

Đứng dậy rời khỏi quán trở về nhà với tâm trạng bay bổng trong tình yêu của đôi lứa ấy… Me lại mẫn cảm quá rồi * Tự cười mình*…

Bất chợt Me nghĩ đến mục tiêu Me đặt ra khi trở về…

Đúng rồi… Hãy giữ tính cách của mình thật trẻ trung!!! Nhưng hãy để tâm hồn mình trưởng thành

Những từ ngữ ấy cứ âm vang trong đầu Me…

Nó cứ đau đáu thôi thúc Me…

Bỗng dưng Me muốn viết gì đó thế là vô định lên đây giãi bày và thấy hình như Me đang nhảm ngôn…

Ha ha ha… ta đang sống… tiến lên thôi (chả liên quan =)))

Đăng trong: on Tháng Sáu 18, 2009 at 21:30  Phản hồi (4)  
Tags: ,
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.