Ngày trong nắng mật!!!

Một ngày đầm ấm, gió về yêu thương ve vuốt…

Một ngày trong vắt dù trưa có hơi nắng gắt cơ mà bằng lăng nở lần 2, điệp nở lần 2 ôi thời tiết đi lừa tự nhiên thế sao :)
Công việc xuôi xẻ, yêu thương ngập tràn…

Một ngày thứ 6 ngày 13 hạnh phúc…

the cherry Tree by `Gwarf

Credit: `Gwarf

Trưa định lượn lờ nhưng do sự ham hố miến gà mà bách nhục cơ đấy…

Này thì ăn nhé! Căng da bụng trùng da mắt mà ko có chỗ ngủ :( (. Thế là vật ra bàn và ôi dồi ôi nó hành tôi… Đau gân hành cốt =))

À mà phải cảm ơn ss Ngà nữa chứ!!! Cho mình trà hoa cúc :”> thích lắm ý :) thơm lắm ý… mình có đường mật hoa quả trong vắt ( mua nhầm do tưởng dấm =)) ) giờ hữu dụng rồi :) … Em cảm ơn ss lắm lắm ý.

Ồ mà lạ chưa mình uống trà hoa cúc dư thế mà vẫn tỉnh như  sáo trong khi mọi hôm uống trà xanh vẫn gật gù như  đèn cù ấy =)) Ôi lại cảm ơn ss Ngà nhiều nhiều!!!

Ngoan ngoan lao động kiếm tiền…

Chiều được gặp bé Lan đáng yêu  và Itou bựa dân yêu hai người lắm ý…

Đi mua được đồ rẻ nhé! Người bán dễ thương nhé! Rồi đi tia giầy mình thích cơ mà hứa với ss Thùy ra chỗ trường Mỹ Thuật Công Nghiệp nên dứt áo ra đó… =))

Cơ mà không tiếc vì được ăn ngô rớt răng, ngồi chờ xem bói dài cổ… :( mình ứ hữu duyên nên đến lượt bọn mình là bạn ý đưa người yêu về… Nằn nì mãi mới coi nốt cho bé Lan…

Cưỡng cầu hông được mình chờ mãi mà bạn ý hông ra… Cơ mà chẳng cảm thấy thất vọng gì… lang thang một mình  ngắm nhìn dòng người dòng đời rất là thú vị…

10h5 phút tung tẩy đi về người cứ bay bay như thể cho gì đó thoát ra…

Nhẹ nhàng lắm vừa đi vừa nghe “Believe” thấy rất bình yên vui vẻ…

Thứ 6 ngày 13 hạnh phúc… Yêu lắm trời trong, nắng mật, gió ngọt ngào e ấp…

Đăng trong:  on Tháng Mười Một 13, 2009 at 23:20 Để lại phản hồi
Tags: , ,

Quyết định…

Muốn bùng nổ…

Muốn đập tan tất cả…

Muốn cả thế giới cuồng quay…

Forgotten_Fairytales_by_zemotion

Credit: Zemotion

Và ta sẽ làm thế…

Đưa ra quyết định quyết đoán…

Ngẫu hứng đấy nhưng là câu trả lời cho mọi vấn đề của ta…

Và ta lại như xưa trong và mật, yêu và hờn, nhẹ trong ngút ngàn cảm xúc…

Lại hưởng thụ cái yêu thương quen thuộc mà đằm thắm ấy…

Chấm dứt chút lãng đãng cuồng quay mơ mị ngu xuẩn…

Giờ ta đang đổi mới, bước chân có đau nhưng ko sai lầm nữa…

Ta ơi đi thôi còn day dứt gì cuộc chơi mà ta biết rằng cuộc chơi chưa bắt đầu đã tàn cuộc rồi…

Vậy thì có gì để nuối tiếc nữa…

Nốt lần này thôi buông rơi mãi mãi…

Đăng trong:  on Tháng Mười Một 6, 2009 at 23:45 Phản hồi (4)
Tags:

Mất mát không mang tên…

Dạo này bản thân ta đang đi vào ngõ cụt…

Ủy mị và bỗng nhiên cảm thấy mất mát một điều gì đó…

Thấy trống vắng và vô cảm…

Thấy viển vông và xuẩn ngốc…

Thấy sống vô lối và điên loạn…

Thấy yếu đuối và bất lực…

Thấy phải sống trách nghiệm và khác đi…

Thấy phải có mục đích…

Thấy ta bị ăn mòn và bị đào thải nếu tiếp tục sống thế này…

Ta dửng dưng vô cảm trước chính nỗi đau của bản thân mình…

Ta cứ đòi hỏi mà không cống hiến…

Một kiểu tư tưởng hẹp hỏi và thiển cận…

Thấy đứa trẻ không thế lớn trong mình cần phải đét đít cho tỉnh ra…

Thấy cần phải mở to mắt mà tồn tại…

Thấy phải bỏ những thứ vụn vặt đằng sau…

Thấy phải dấn bước phá bỏ ngõ cụt trước mắt đi…

Mất mát không tên này có lẽ là điều tốt…

Mất đi sự vộng tưởng trong ta…

Mất đi sự hẹp hòi trẻ con đó đi…

Mất đi sự cuồng loạn vô lối…

Mất đi nhiều nhiều thứ làm ta mắc đọa…

Mất đi thứ tình không thể định nghĩa được ấy…

Hôm nay đọc fic thấy sợ hãi vì sự  cảm nhận…

Sao văn phong có thể đẹp mà đau đến thế…

Sao có thể chìm đắm trong ảo vọng đến vậy…

Nhưng có lẽ họ vẫn cân bằng cuộc sống hơn ta nhiều…

Và ta đã làm một phép thử…

Ta đúng luôn là thế mà…

Vậy còn gì để mà lưu luyến nữa…

Cuộc chơi chưa bắt đầu đã tàn cuộc thực là thảm hại…

Đưa về đúng trạng thái cũ thôi…

Cho đứa trẻ trong ta lớn lên thôi…

Đăng trong:  on Tháng Mười 25, 2009 at 02:01 Phản hồi (4)
Tags:

Thăng bằng!!!

Lại trở lại xưa ấy…

Ta của ngày xưa ấy…

Một ngày bình thường nhé!!!

Những bộn bề công việc…

Dạo này thấy bản thân vô lối đến điên loạn để công việc đến mức thế này quả là đáng trách…

Đi làm rồi đi học, rồi đi cà phê…

Tự tìm lấy thanh thản… :)

Credit: victorstd8

Credit: victorstd8

Một đen phin… Một quyển chuyện… một không gian ngập trong âm nhạc… Và cảm xúc ta mơn man ôm lấy ta…

Nhấc điện thoại nhắn cho người bạn mong có người chia sẻ…

Nhưng rồi vẫn muốn tận hưởng cảm giác cô độc này…

Thấy yêu sự tĩnh lặng này…

Rồi họ đến…

Ba người…

Con gái yêu bằng tai mà

Ta vẫn đeo tai phone thế mà vẫn được nghe giọng nói trầm ấm quyến rũ ghê người ấy…

Lời nói như tiếng thủ thỉ, như làn nước ấm, như tiếng nhạc ngọt và ấm…

Thích thú… khám phá… nhận thức và hưởng thụ cuộc sống của kẻ yêu những khoảnh khắc như ta…

Về đến nhà… Tắm… để nước mơn trớn làn da… để gió vuốt ve thân hình… để mình rỗng chỉ là đang yêu chính mình…

Để bản thân hưởng thự, để bản thân được chăm sóc…

Tiếp tục đổi thay…

Ta cần vận động… ta cần rộng lòng… ta cần quẳng những thứ vụn vặt để mà ko điên loạn đến kiệt quệ nữa…

Cần sự thằng bằng trong chính tâm hồn của ta…

Nào ta ơi tiến lên thôi

Đăng trong:  on Tháng Mười 9, 2009 at 01:34 Phản hồi (1)
Tags:

Linh hồn lang thang!!!

Trên trái đất này có hơn 6 tỷ con người vậy mà mỗi người vẫn chỉ là một sinh vật độc nhất trên thế gian này… Mất đi là tuyệt chủng vĩnh viễn… Sự tổ hợp ngẫu nhiên ấy mang lại điều kỳ diệu…

Chẳng phải là riêng con người chúng ta mà bất cứ  sinh vật nào cũng vậy mà thôi… Tồn tại là những cá thể độc lập và không gì có thể thay thế nổi…

Ồ vậy thì mấy thứ mình lảm nhảm trên kia thì liên quan gì đến linh hồn lang thang…

Credit: sa cool

Credit: sa cool

Chặc sao lại không nào… Ta tồn tại duy nhất và chỉ một thôi… Ta sống và chết đi mang theo khiếm khuyết của chính mình…

Ta khiếm khuyết mà… Vì khiếm khuyết mà hơn 6 tỷ con người trên trái đất này mới luôn đi tìm kiếm cái được gọi là “Hạnh phúc”… Cũng làđể lấp đầy cái khiếm khuyết ấy đấy :)

Và tất nhiên là dĩ độc trị độc rồi… Hai tầm hồn thiếu hụt gặp nhau…

Ờ hớ… giai đoạn này người trên thế gian gọi là “Yêu”…

Được chia sẻ tâm hồn với ai đó mà ta có thể mở lòng được điều đó quả thực rất hạnh phúc…

Bởi lẽ chẳng phải lúc nào hai tâm hồn đến với nhau cũng lấp đầy nhau bằng tâm hồn của họ…

Đôi khi thời gian đầu người ta cứ tưởng rằng đối phương là mảnh ghép còn lại của linh hồn họ… Nhưng thời gian trôi… đến  một ngày họ xa lạ với chính nửa mảnh ghép kia…

Khi mà ngồi với nhau… nhìn vào mắt nhau lãnh cảm và xa cách đến sợ hãi… Họ cứ cho rằng đối phương đã thay đổi… Ôi nhưng ko bản chất con người vẫn vị kỷ thế… Vẫn có những miền mà bất cứ  người khác không thể chạm vào… Đồng nghĩa với việc linh hồn khiếm khuyết không thể lấp đầy…

Ôi những kẻ yêu nhau đừng bức xúc vội… Tất nhiên là khi linh hồn tìm được nửa kia còn lại thì không còn gì hạnh phúc bằng… OK

Hai linh hồn lấp đầy được nhau… Khao khát được nhập vào làm một… Khao khát được cả vũ trụ này thừa nhận chúng tôi là linh hồn hoàn hảo rồi nhé!!!

Ôi yêu thương trên thế gian thật nồng nàn và bạo liệt!!!

Ta khâm phục quá!!!

Ồ những ta nhìn xa hơn tý tý…

Kết quả của việc sát nhập linh hồn ấy là gì nào…

Một linh hồn khiếm khuyết ra đời…

Hai linh hồn khiếm khuyết ra đời…

Rồi tiếp nữa chứ nhỉ hàng vạn linh hồn khiếm khuyết nữa ra đời để tiếp tục công cuộc tìm kiếm của chính họ…

Quay lại nào…

Sự hoà hợp của hai linh hồn để khai mãn ra một linh hồn khiếm khuyết sao???

Và rồi hai linh hồn ở bên nhau có mãi duy trì được lửa yêu không…

Người mà luôn là sinh vật tham lam và yếu đuối…

Dục vọng và ham muốn luôn cháy dữ dội trong chính họ…

Nực cười thay là họ đến với nhau vì khiếm khuyết này là sự  thừa thãi của người kia để rồi vì những điều người kia có lại nảy sinh ra mâu thuẫn…

Ôi cuộc đời thật muôn màu…

Bạn có bao giờ cảm thấy lạc lõng ngay khi bên cạnh người mình yêu thương không???

Bạn có bao giờ cảm thấy mệt mỏi và kiệt quệ rồi cảm thấy bất lực khi mà thấy cả thế gian chẳng thể hiểu bạn???

Bạn đã từng bơ vơ, đã từng để tâm hồn đi hoang trong cõi mộng để rồi chợt tỉnh mà vẫn thấy mình trong u mê không???

Bờ vai???

Ta lại muốn rơi nước mắt rồi…

Hoang mang trong cảm xúc…

Như bản tính ta vẫn bất phân như thế…

Ta cứ nhạt nhoà và ko cá tính thế thôi…

Bỗng nhiên thấy ta nhỏ bé và cần một nơi để trải lòng đến quặn thắt…

Có nơi ta bỗng nhiên thấy xa lạ quá…

Ta đau, ta thực lòng đến trong giây phút và giờ không hiểu ta phải làm sao nữa…

Ta yêu sự cô đơn… Dù ai có nói rằng sự bấp bênh của ta là do ta cô đơn…

Credit: ssilence

Credit: ssilence

Có đôi khi ta yêu thích thứ gì đó đến cuồng nhiệt… nhưng chỉ trong một thoáng lặng ta lại lãnh cảm đến ghê người…

Ta đôi khi không kiểm soát được cảm xúc của mình… Chỉ tuân theo ham muốn nhất thời nên cái giá phải trả quả là không nhỏ. Thế mà ta vẫn bất chấp… vẫn phù phiếm và ngớ ngẩn một cách ngu dại…

Ta đi tìm lại ta thôi…

Đừng để bản thân kệt quệ thêm nữa chưa đủ chán ngán và mệt mỏi sao…

Ta sẽ thay đổi, sẽ  khác… chắc chắn đấy!!!
Có những phút ta yếu lòng thèm muốn một bờ vai nhưng rồi vẫn là ta phải đứng một mình mãi mãi mà thôi…

Đăng trong:  on Tháng Mười 6, 2009 at 00:20 Phản hồi (5)
Tags: ,

Thoáng cảm xúc!!!

Lại để nơi yêu thương này phủ bụi mờ rồi…

Dạo này nhiều sự  kiện quá…

Cảm xúc của ta cứ nhẹ như  nước trôi dập dềnh và vô định…

Sn HSY, 3 ngày diễn ở Bảo tàng, lại bắt đầu đi học, lại bỏ học đi chơi, lại tiếp tục cuộc chơi của ta…

Chia ly, kỷ niệm… Thời gian trôi… Xót…

Xem clip Quạ làm, nghe It’s You… Khóc… xúc động…

Làm nhảm trong cảm xúc…

Credit: zemotion

Credit: zemotion

Thu về rồi, cả trời xám bạc… Me thích…

Khi gió lạnh về là một cái xiết tay cũng đủ làm ấm cả trái tim, một ánh nhìn đủ làm rực sáng cả không gian, nhiều cái một thôi nhưng đủ lưu giữ mãi mãi trong tiềm thức…

Ta nhớ… ta nhớ… cảm giác xa xưa ấy…

Ta đi tìm lại Ta…

Nỗi nhớ và yêu thương ơi! Lại đây nào…

Khao khát ơi! Khe khẽ thôi…

Lạnh giá ơi! Chạm thật nhẹ, thấm thật êm và dịu ngọt nhé!

Nồng nàn lại đến rồi! Ta đi hưởng thụ thôi…

Dù rằng ngoài kia còn vô vàn vộn vã, những nhỏ nhen, những đam mê cuồng dại… nhưng ta ơi từ từ  thôi nhé!

Bỗng nhiên muốn có gì đó để sưởi ấm…

Giờ ta bỗng thấy yêu đời lạ…

Ta có những hạt mầm gieo xuống giờ đang ra quả ngọt…

Nào hưởng thụ… cuộc đời ưu đãi ta…

Đăng trong:  on Tháng Mười 2, 2009 at 00:58 Phản hồi (1)
Tags: , ,

Rain

Lại viết vào một đêm mưa nữa, lại nghe mưa, lại viết đêm mưa…

Credit: BartoZ

Credit: BartoZ

Kẻ bước trong cuộc đời, xúc cảm chỉ là thoáng qua…

Trong một thoáng nghe tiếng nhạc mưa thấy bình yên quá…

Đêm mưa nào cũng mang nhiều cảm xúc như thế, nhưng có vẻ như  chẳng thể lột tả hết tất cả những xúc cảm lúc này của ta…

Tiếng mưa âm vọng hoà cũng bản tình ca ta đang nghe cứ như thể là tiếng giọt nước mắt người thiếu nữ ấy thổn thức vì tình cảm của mình…

Cả căn phòng ngập trong tiếng mưa, tiếng nhạc và tiếng lòng của ta…

Quả thực dạo này ta sống rất mất cảm giác… Bị chai lỳ tình cảm, bị nuốt mất cảm xúc…

Bỗng thấy hoang mang quá, như là kẻ sống thực vật vậy cứ tiếp nhận thông tin, xử lý, kết thúc giao dịch… Trở lại trạng thái khởi động…

Lảm nhảm, lảm nhảm…

Mới có lại cái cảm giác ứa nước mắt mà không kiềm chế được… Tự mừng cho ta vì đó có nghĩa ta hẵng còn đang tồn tại đây…

Tình cảm của con người thật là thứ trói buộc đáng sợ nhất trên thế gian…

Rút cuộc ta cần gì, rút cuộc ta phải làm sao…

Ta chưa bao giờ muốn ràng buộc bất cứ ai vầy đồng nghĩa với việc ta cũng không muốn bị ràng buộc…

Thực lòng mà nói ta vốn là kẻ sợ yêu…

Ai đó muốn ta rời xa họ hay thể hiện họ yêu ta, muốn ràng buộc ta *cười cười* chắc chắn ta sẽ chạy trốn khỏi người đó ngay…

Ta cũng chẳng thể hiểu được mình nữa…

Sợ và khao khát là hai mặt cảm xúc rất mâu thuẫn biện chứng…

Ta sợ nhưng ta khao khát muốn biết tại sao ta lại sợ…

Điều làm ta cảm thấy bất an nhất trên thế gian này là ta sợ mà không biết vì sao ta sợ…

Nhưng điều đó thật mâu thuẫn…

Mâu thuẫn như chính ta vậy…

“Lặng” từ đó chính xác là cảm xúc của ta lúc này…

Không có gì khai mở, không có thủ thỉ nhỏ to, không có gì làm ta để tâm tới, ta chỉ đơn giản cứ xuôi bước chân đi và bước và bước và bước…

Đăng trong:  on Tháng Chín 16, 2009 at 00:19 Phản hồi (3)
Tags: ,

Âm đức, hồng phúc và phận đàn bà!!!

Phải nói sao để mà giải thích về cái tiêu đề đây…

Credit: Villesgodgirl

Credit: Villesgodgirl

Mọi điều xuất phát  từ bữa cơm ấy…

Con gái đi lấy chồng như bát nước đổ đi…

Tốt phúc thì được người tử tế, tệ kiếp tu thì theo kẻ mặt người…

Tam tòng tứ đức: Ở nhà tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử… Rồi thì: Công, dung, ngôn, hạnh

Cả đời phận người đàn bà phải đi tòng (hay là đi đầy cả đời)…

Người đó bảo người đàn bà đã theo nhà chồng thì vong nhà ngoại vào mà thăm con thăm cháu phải xin phép nhà nội…

Vả chẳng vong nhà nội đến đất nhà ngoại thì không phải xin phép chăng…

Rồi thì sống với nhau hơn nửa đời người rồi mà về nhà tảo mộ cha còn bị cho là “dâu không hiền, con không thảo” trong khi hơn nửa đời người đàn bà ấy có được ăn cái rằm thắng bảy nào với nhà ngoại từ  khi lấy Người.

Ôi thì đã là người đàn bà của Người thì phải làm ôsin cho Người chọn kiếp thì mới tạo âm đức tốt thì họ ngoại mới được mở mặt…

Vậy ra họ ngoại chỉ có mỗi người đàn bà đó, à ratrách nhiệm của người đàn bà đi lấy chồng là tích âm đức cho họ nhà mình…

Chứ không phải sống cho mình, cho con cái mình, cho người mình chót lấy…

Vậy tự hỏi lòng quy chuẩn để tạo ra cái âm đức, hồng phúc ấy là ở đâu???

Phải sống sao khi mà mình hỏi người đó nếu con gái người đó sau này có đi lấy chồng thấy cha ốm, mẹ đau mà chồng ko cho về thăm nom, tận hiếu thì Người đó thấy sao…

Câu trả lời là: đã bắt thế là phải thế *cười cười*

Và lòng tự hỏi rút cuộc thì trong mắt Người: vợ, con và cái thứ  mà Người đã và đang cư ngụ là gì thế?

Xót đến đắng lòng khi nghe thế, nhìn thế và đau thế…

Có ai phải sống trong căn nhà có Người thế…

Đến bao giờ mới người đàn bà mới tích đủ âm đức và hồng phúc để mà không phải đi tòng nữa…

Đến bao giờ người đàn bà mới có thể sống cho mình thế…

Đến bao giờ thì người đàn bà mới thực sự được coi trọng đây…

Đến bao giờ thì Ta mới muốn trở thành người đàn bà của ai đó khi mà Ta đã mệt thế này… Khóc!!!

Chữ “Công”

Vẫn là kẻ vô cảm, vẫn là kẻ nhàn nhạt, vẫn là kẻ buông trôi, vẫn vô dụng như  trước đây…

Thật là xót xa, tâm không còn cảm nhận được gì hết nữa… Lòng tự hỏi lòng sao mình lại chai sạn đến mức này…

Credit: werol

Credit: werol

Lảm nhảm…

Dạo này bỗng nhiên nghĩ đến phận của một đứa suýt là NỮ như mình *cười cười*

Ai bảo mình ko nữ tính nào??? Về sống với mình đi, bít ngay mình có nữ  ko *ha ha*

Sinh ra và trưởng thành trong gia đình gia trưởng điển hình với những sắc lệnh:

“Đi chơi phải xin phép” but đã xin thì chắc chắn ko được đi nếu lý do ra khỏi nhà là ” đi chơi”

Tính đến giờ này mình đã sống được 22 năm có lẻ rùi :) nhìn lại mình quả là được đào tạo ra là một con người của gia đình rất điển hình :(

Sáng đi làm 11h tan làm phóng xe về nhà đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp mọi thứ… 1h15 lại phi nước đại đi làm… nhà cách cơ quan 8km :)

4h30 hết giờ làm, về nhà nấu cơm, dọn dẹp, tắm rửa, đi ngủ… Chưa kể những việc lặt vặt: đón em, chạy việc lung tung…

Ngày nào cũng lặp đi lặp lại quy trình ấy. Nó ngấm vào máu mình đến nỗi đi đến đâu cũng nghĩ: ” giờ này ở nhà đã nấu cơm chưa nhỉ?”

Ở cơ quan người ta gọi mình là: ” chị chàng con mọn” chả biết là khen hay chê nữa…

Thế mà cuối cùng vẫn là kẻ vô dụng trong gia đình, vẫn là người thờ ơ với gia đình…

Những nhận xét ấy chung kết lại do chính Người sinh thành ra mình phát ngôn…

Đau…

Thực lòng mà nói những sự kiện, nhưng lời nói trách mắng, răn dạy ấy mình đã quá quen rồi, đến mức biết mình sắp được nghe những gì rồi * cười cười*

” Con có còn là con người không vậy, con định sống như thế này mãi sao, con có coi đây là nhà mình không hay là cái nhà trọ…”

Nhiều nhiều lắm những ngôn từ  và ngữ  nghĩa mà ko cần đến roi vọt mới làm người ta đau…

Hết đau thể xác đến tinh thần sao…

Nếu con ko là con người thì Người đã nuôi con gì trong 22 năm có lẻ ấy, con ko sống thế này thì phải sống ra sao đây khi mà chính Người là người nhào nặn lên môi trường sống này của con chứ, nếu con chỉ coi đây là nhà trọ liệu rằng con có trăn trở từng bữa ăn của cái nhà này…

Bà của mình đã bảo rằng: “Dù bố mẹ có nói sai, làm sai bất cứ điều gì con cái cũng không có  quyền phản đối”… Mình phải làm sao đây???

Mình bỗng nhớ tới chuyện ấy

Một ngày như mọi ngày, sáng đi làmtrưa về đi chợ, cơm nước, dọn dẹp rồi lại đi làm… Chiều đi làm về lại cơm nước chợ búa… Đang đầu tắt mặt tối thì bố đi xuống cáu gắt quát: ” Sao mày có thể sinh hoạt bừa bãi như thế? không đi giặt quần áo đi à? Sao sống lại vô dụng thế?”

Đau…

Cuối cùng thì phải sống sao cho phải đây…

Các bạn muốn biết quy tắc ăn cơm nhà mình không :D

Chưa vào mâm khi không đủ người, bố chưa ăn ko ai được ăn trước, con cái ăn xong lại ngồi đầu nồi sới cơm nếu đông người thì ăn nhanh mà lượn chỗ khác nhưng nghe tiếng xắp bát đũa phải về mà dọn dẹp… trước khi ăn cơm phải khoanh tay mời, ngồi đầu nồi thì để ý thấy bát người nào vơi thì để ý mà đặt bát đũa xuống chờ sới cơm…

Vâng mình được nuôi dạy thế đây… Ai dám bảo mình không nữ tính, không là gái ngoan nào :)

Đến giờ nề nếp ấy vẫn được giữ gìn…

Mình chưa bao giờ nghĩ những điều được răn dạy là sai trái và vẫn tuân thủ theo bản năng được xây dựng cho từ bé…

Vậy thì tại sao còn trà đạp lên sự cố gắng của mình, vậy còn muốn mình phải sao nữa… Cứ  lầm lũi quanh quẩn với công việc nhà cả đời sao…

Mẹ bảo rằng nếu mình ko thể làm được những điều như thế thì sao mà lấy chồng được…

Nhưng mẹ ơi! Mẹ muốn con sống như mẹ cả đời sao…

Phải chăm sóc hai đứa con và đứa trẻ mãi mãi ko thể lớn lên sao…

” Xướng ca vô loài”

Bố mình đã bảo thế khi mẹ ngỏ ý cho mình đi học một loại nhạc cụ nào đó. Bạn nghĩ sao???

Đến giờ mình vẫn tự hào về lời khen của mọi người rằng mình rất ngoan ngoãn và lễ phép…

Nhưng có những sự o ép làm mình ngạt thở và đau xuyên thấu…

Phải sao đây mới trọn đạo HIẾU…

Đăng trong:  on Tháng Tám 29, 2009 at 01:26 Phản hồi (3)
Tags: