Cả ngày 15-11 mình đã chờ vài cái tin nhắn thế có phải là rất dở hơi không
)
Ầy mình điên mà, dở hơi mà, thần kinh mà
)
Nói thật nhé, mình chẳng cần đao to búa lớn nhưng mình cần tín hiệu để biết mình đã đi đúng đường. Vậy mà… mình tự hỏi có từng nghĩ một giây thôi đến mình ko. Ôi mình lại đòi hỏi ích kỷ quá rồi.
Thực ra trải qua bao nhiêu sự việc vừa qua mình mà còn đòi hỏi thêm thì quả là một con người vô ơn, xấu xa…
Nhưng lại nhưng…
Biết gì không mình đã chờ đợi tín hiệu…
Vài cái tin nhắn… nực cười cho đứa trẻ ngu dại của mình.
Vâng, sáng hôm đấy Hà Thu nhắn tin cho mình chúc mừng sinh nhật mình quả thật cảm thấy rất ấm áp. Rồi trưa có thằng bạn giời ơi đất hỡi lâu lắm rồi chẳng bít sống chết như thế nào cũng nhắn 1 cái tin(nói cho các bạn biết nó ko nhớ sinh nhật tôi đâu mà nó check fb biết mới nhấc máy nhắn 1 cái tin đó). Mình vui nhưng hơi chạnh lòng. Đến tối có bé Uke của mình cũng có hỏi han. Nửa đêm có ss Fox nhắn tin “Mong ss sẽ là người cuối cùng nhắn tin”… ngớ người.
Kỳ vọng quá rồi.
Xuẩn ngốc quá rồi.
Vâng tớ không biết nhắn tin khó khắn gì một câu “chúc mừng sinh nhật cậu”
Và rằng ” những người e cần đều nhắn tin cho e chứ ko đăng trên fb” phải rồi tôi chẳng là gì cả
)
Ồ rút cuộc thì mình là gì nhỉ… Chẳng một lời hỏi han
Nàng yêu dấu có nhưng người bạn mà chỉ cần ở bên cạnh mà ko cần nói sao. Đúng là có bởi vì chẳng có gì để nói đó chứ đơn giản là đã quá xa nhau…
Hà hà dù là rất rất yêu thương nhưng không có sẻ chia cũng hóa xa lạ mà thôi…
Nếu nàng cảm thấy cần ta thì làm ơn hãy cho ta 1 tín hiệu.
Đây quả là giọt nước tràn ly. Bản thân mình cảm thấy mình bị rẻ rúm kinh khủng. Cuối cùng tôi là gì. Một thứ vô nghĩa. Được ok tôi đủ lý do rồi.
Thành thật cảm ơn các bạn đã quan tâm tôi thời gian qua.
Và rất xin lỗi để các bạn phải bận lòng như vậy.
Mình đúng hay sai… Mình giận dữ chính bản thân vì đã để mình quá yêu thương những con người như vậy để rồi mà chở thành thứ bị coi thường đến như thế.
Xin lỗi và cảm ơn…