Vẫn là kẻ vô cảm, vẫn là kẻ nhàn nhạt, vẫn là kẻ buông trôi, vẫn vô dụng như trước đây…
Thật là xót xa, tâm không còn cảm nhận được gì hết nữa… Lòng tự hỏi lòng sao mình lại chai sạn đến mức này…

Credit: werol
Lảm nhảm…
Dạo này bỗng nhiên nghĩ đến phận của một đứa suýt là NỮ như mình *cười cười*
Ai bảo mình ko nữ tính nào??? Về sống với mình đi, bít ngay mình có nữ ko *ha ha*
Sinh ra và trưởng thành trong gia đình gia trưởng điển hình với những sắc lệnh:
“Đi chơi phải xin phép” but đã xin thì chắc chắn ko được đi nếu lý do ra khỏi nhà là ” đi chơi”
Tính đến giờ này mình đã sống được 22 năm có lẻ rùi
nhìn lại mình quả là được đào tạo ra là một con người của gia đình rất điển hình
Sáng đi làm 11h tan làm phóng xe về nhà đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp mọi thứ… 1h15 lại phi nước đại đi làm… nhà cách cơ quan 8km
4h30 hết giờ làm, về nhà nấu cơm, dọn dẹp, tắm rửa, đi ngủ… Chưa kể những việc lặt vặt: đón em, chạy việc lung tung…
Ngày nào cũng lặp đi lặp lại quy trình ấy. Nó ngấm vào máu mình đến nỗi đi đến đâu cũng nghĩ: ” giờ này ở nhà đã nấu cơm chưa nhỉ?”
Ở cơ quan người ta gọi mình là: ” chị chàng con mọn” chả biết là khen hay chê nữa…
Thế mà cuối cùng vẫn là kẻ vô dụng trong gia đình, vẫn là người thờ ơ với gia đình…
Những nhận xét ấy chung kết lại do chính Người sinh thành ra mình phát ngôn…
Đau…
Thực lòng mà nói những sự kiện, nhưng lời nói trách mắng, răn dạy ấy mình đã quá quen rồi, đến mức biết mình sắp được nghe những gì rồi * cười cười*
” Con có còn là con người không vậy, con định sống như thế này mãi sao, con có coi đây là nhà mình không hay là cái nhà trọ…”
Nhiều nhiều lắm những ngôn từ và ngữ nghĩa mà ko cần đến roi vọt mới làm người ta đau…
Hết đau thể xác đến tinh thần sao…
Nếu con ko là con người thì Người đã nuôi con gì trong 22 năm có lẻ ấy, con ko sống thế này thì phải sống ra sao đây khi mà chính Người là người nhào nặn lên môi trường sống này của con chứ, nếu con chỉ coi đây là nhà trọ liệu rằng con có trăn trở từng bữa ăn của cái nhà này…
Bà của mình đã bảo rằng: “Dù bố mẹ có nói sai, làm sai bất cứ điều gì con cái cũng không có quyền phản đối”… Mình phải làm sao đây???
Mình bỗng nhớ tới chuyện ấy
Một ngày như mọi ngày, sáng đi làmtrưa về đi chợ, cơm nước, dọn dẹp rồi lại đi làm… Chiều đi làm về lại cơm nước chợ búa… Đang đầu tắt mặt tối thì bố đi xuống cáu gắt quát: ” Sao mày có thể sinh hoạt bừa bãi như thế? không đi giặt quần áo đi à? Sao sống lại vô dụng thế?”
Đau…
Cuối cùng thì phải sống sao cho phải đây…
Các bạn muốn biết quy tắc ăn cơm nhà mình không
Chưa vào mâm khi không đủ người, bố chưa ăn ko ai được ăn trước, con cái ăn xong lại ngồi đầu nồi sới cơm nếu đông người thì ăn nhanh mà lượn chỗ khác nhưng nghe tiếng xắp bát đũa phải về mà dọn dẹp… trước khi ăn cơm phải khoanh tay mời, ngồi đầu nồi thì để ý thấy bát người nào vơi thì để ý mà đặt bát đũa xuống chờ sới cơm…
Vâng mình được nuôi dạy thế đây… Ai dám bảo mình không nữ tính, không là gái ngoan nào
Đến giờ nề nếp ấy vẫn được giữ gìn…
Mình chưa bao giờ nghĩ những điều được răn dạy là sai trái và vẫn tuân thủ theo bản năng được xây dựng cho từ bé…
Vậy thì tại sao còn trà đạp lên sự cố gắng của mình, vậy còn muốn mình phải sao nữa… Cứ lầm lũi quanh quẩn với công việc nhà cả đời sao…
Mẹ bảo rằng nếu mình ko thể làm được những điều như thế thì sao mà lấy chồng được…
Nhưng mẹ ơi! Mẹ muốn con sống như mẹ cả đời sao…
Phải chăm sóc hai đứa con và đứa trẻ mãi mãi ko thể lớn lên sao…
” Xướng ca vô loài”
Bố mình đã bảo thế khi mẹ ngỏ ý cho mình đi học một loại nhạc cụ nào đó. Bạn nghĩ sao???
Đến giờ mình vẫn tự hào về lời khen của mọi người rằng mình rất ngoan ngoãn và lễ phép…
Nhưng có những sự o ép làm mình ngạt thở và đau xuyên thấu…
Phải sao đây mới trọn đạo HIẾU…