hiện tại

Mình thực sự phải suy nghĩ cho thấu đáo, hiện giờ tình trạng của mình đang khá là bi đát, trong khi tư tưởng đang bị ù lỳ, bất cần công khai nhưng lại ko có động thái nào để thay đổi.

Tinh thần thì bị quan, nói chung rất nhiều việc ko được tốt đẹp gì cho cam, đang bị mệt mỏi lắm.

Sắp 25 chính thức, mà thật tương lai là cái gì đó u tối và ko có lối thoát, bị rơi vào trạng thái thực sự bất cần một cách ko thể hiểu nổi luôn.

Đấy bế tắc mà lại bàng quan như kẻ ngoài cuộc rút cuộc giờ mình sao giờ nhỉ. Hầy cứ bám víu thế này ko phải chuyện tốt lành gì, cứ thế này thì rất rất nhiều điều mình sẽ ko kiểm soát nổi, mình buông xuông và đời mình thành ra bung bét và thối hoắc…

Giờ đầu óc rỗng toẹt chẳng có gì hết hơn nữa còn có tâm trạng rồ rồ rỗng, khỉ thật mình bị thiểu năng trí não rồi…

Đăng trong: on Tháng Mười 10, 2011 at 23:19  Để lại phản hồi  

thực lòng muốn cái ôm

Đằng sau cuộc vui là cô tịch…

Đằng sau khuôn mặt cười là tâm hồn khô héo…

Biết làm sao đây???

Đôi khi thèm 1 câu hỏi thăm chúng bạn…

Thèm một cái ôm xã giao…

Để còn lại gì…

Nước mắt…

Không thể  yêu thương với thèm khát yêu thương thật ko sao chịu đựng được…

Tại sao vậy rút cuộc thì mình đang làm gì đây…

Rút cuộc thì mình thực sự ko thể nào cứ lòng vòng luẩn quẩn để mà làm con ếch ngu ngốc mãi…

Nhưng đã là ếch vả chăng còn có thể biến thành cái sự khác sao…

Ôi cái tôi nông cạn này…

Cứ vô dụng mãi thế này sao…

Bế tắc thật sự…

Thực sự…

credit: amantsdeminuit

Muốn biến mất…

Đăng trong: on Tháng Chín 23, 2011 at 00:12  Để lại phản hồi  

Chỉ là

chỉ là thực sự muốn khóc, muốn khóc, muốn khóc….
Tại sao mình lại vô dụng như vậy chứ, cuộc sống lại vô vị đến như vậy chứ

Đăng trong: on Tháng Chín 21, 2011 at 21:25  Để lại phản hồi  
Tags:

Trống

Cảm giác này quá sức của mình rồi, cảm giác này quá trống rỗng, cảm giác này quá vô vọng, cảm giác này quá tẻ nhạt, cảm giác này quá quá… mục nát cả rồi, ko thể làm gì hơn nữa, cứ vật vờ vả chăng cũng ko thể tồn tại như thế này mãi.

Suy nghĩ để làm gì chứ, cuối cùng cũng ko sao bộc lộ ra, ừ thì ko phải méo  mó gì nhưng rồi thể hiện ra để được gì nào. Cuối cùng vẫn phải một mình mò mẫm mà vô vọng thôi.

Ko dám những tưởng, ko dám thốt lên, đơn giản là tan ra và biến mất như là tàn tro mà thôi…

Đăng trong: on Tháng Năm 19, 2011 at 22:42  Để lại phản hồi  

Vộng tượng xuẩn ngốc

Cả ngày 15-11 mình đã chờ vài cái tin nhắn thế có phải là rất dở hơi không :) )

Ầy mình điên mà, dở hơi mà, thần kinh mà :) )
Nói thật nhé, mình chẳng cần đao to búa lớn nhưng mình cần tín hiệu để biết mình đã đi đúng đường. Vậy mà… mình tự hỏi có từng nghĩ một giây thôi đến mình ko. Ôi mình lại đòi hỏi ích kỷ quá rồi.

Thực ra trải qua bao nhiêu sự việc vừa qua mình mà còn đòi hỏi thêm thì quả là một con người vô ơn, xấu xa…

Nhưng lại nhưng…

Biết gì không mình đã chờ đợi tín hiệu…

Vài cái tin nhắn… nực cười cho đứa trẻ ngu dại của mình.

Vâng, sáng hôm đấy Hà Thu nhắn tin cho mình chúc mừng sinh nhật mình quả thật cảm thấy rất ấm áp. Rồi trưa có thằng bạn giời ơi đất hỡi lâu lắm rồi chẳng bít sống chết như thế nào cũng nhắn 1 cái tin(nói cho các bạn biết nó ko nhớ sinh nhật tôi đâu mà nó check fb biết mới nhấc máy nhắn 1 cái tin đó). Mình vui nhưng hơi chạnh lòng. Đến tối có bé Uke của mình cũng có hỏi han. Nửa đêm có ss Fox nhắn tin “Mong ss sẽ là người cuối cùng nhắn tin”… ngớ người.

Kỳ vọng quá rồi.

Xuẩn ngốc quá rồi.

Vâng tớ không biết nhắn tin khó khắn gì một câu “chúc mừng sinh nhật cậu”

Và rằng ” những người e cần đều nhắn tin cho e chứ ko đăng trên fb” phải rồi tôi chẳng là gì cả :) )

Ồ rút cuộc thì mình là gì nhỉ… Chẳng một lời hỏi han

Nàng yêu dấu có nhưng người bạn mà chỉ cần ở bên cạnh mà ko cần nói sao. Đúng là có bởi vì chẳng có gì để nói đó chứ đơn giản là đã quá xa nhau…

Hà hà dù là rất rất yêu thương nhưng không có sẻ chia cũng hóa xa lạ mà thôi…

Nếu nàng cảm thấy cần ta thì làm ơn hãy cho ta 1 tín hiệu.

Đây quả là giọt nước tràn ly. Bản thân mình cảm thấy mình bị rẻ rúm kinh khủng. Cuối cùng tôi là gì. Một thứ vô nghĩa. Được ok tôi đủ lý do rồi.

Thành thật cảm ơn các bạn đã quan tâm tôi thời gian qua.

Và rất xin lỗi để các bạn phải bận lòng như vậy.

Mình đúng hay sai… Mình giận dữ chính bản thân vì đã để mình quá yêu thương những con người như vậy để rồi mà chở thành thứ bị coi thường đến như thế.

Xin lỗi và cảm ơn…

Đăng trong: on Tháng Mười Một 17, 2010 at 00:52  Để lại phản hồi  
Tags: , ,

Đừng ;__; tủi đấy

Đã không muốn ôm thì đừng chạm vào chỉ thêm tủi thôi…

Bản thân vốn là người yêu rắc rối…

Đã chấp nhận thì phải biết mình làm gì đi…

Đã là hiểu thế thì cứ đi theo con đường mình đã chọn đi…

Diễn ra đúng điều mình muốn thì để nó tự nhiên đi…

Phải rèn luyện lại bản thân cho nó đỡ  ba phải đi…

Ư Ư Ư bị mệt mất rồi, hồn nhiên đi thay máu thôi nào :D

Credit: Spaild

Đăng trong: on Tháng Tám 11, 2010 at 23:06  Để lại phản hồi  
Tags:

Bảo vệ: Đau aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Bài này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem, hãy nhập mật khẩu:


Đăng trong: on Tháng Bảy 11, 2010 at 01:09  Nhập mật khẩu để xem phản hồi.  
Tags:

Xao xác

Bất an là điều vô cùng đang khinh với bản thân mình vậy mà cứ để nó bủa vây vào. Biết là cảm nhận đúng, biết là bản thân chẳng sai vậy mà vẫn thấy xót xa không thôi, đời cứ mệt nhoài chạy dài theo những miên man mà biết rằng không bao giờ có thể thuộc về mình. Cũng chẳng thể nào mà bình tâm dù rằng cứ thuyết phục mình rằng hãy trân quý từng giây vậy mà cứ  chới với chao đảo trong biển mộng???

Đăng trong: on Tháng Bảy 2, 2010 at 00:02  Để lại phản hồi  
Tags:

Hôm nay lại có mưa trong lòng

Mấy hôm nay lúc nào cũng có mưa trong lòng, có phiền muộn, có mệt mỏi, có chút mưa lâm thâm…

Bị xềnh xích, bị phong tỏa, bị đau…

Credit: Hclmon

Trong lòng có chút đông phong lộng

Mong manh hương bay làn khói tỏa

Trong lòng có chút mưa lâm thâm

Đốm lửa tàn nào sưởi ấm bàn tay…

Đăng trong: on Tháng Sáu 28, 2010 at 23:37  Để lại phản hồi  
Tags: ,

Nếu như

Nếu như, nếu như  dù rằng chẳng thế nào mà có thể là thế và mình vẫn trân trọng hiện tại nhưng…

Nếu như, nếu như không có buổi nói chuyện hôm đó, nếu như trong lòng mình ko nói nếu như thì ắt là sẽ ko như thế này…

Nếu như, cánh cửa không mở ra thì đừng có tiếng động lách cách…

Nếu như, đã là không thể thì đừng cố nhào nặn thứ vĩnh viễn ko thành hình hài này…

Nếu như, nếu như … thì nước mắt đã không lăn dài thế này vì cảm giác bất lực quá…

Nếu như mình là gió bay muôn phương thì tốt biết bao…

Credit: Chilek

Đăng trong: on Tháng Sáu 13, 2010 at 03:18  Để lại phản hồi  
Tags: ,
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.